Nourishing soul, Broadening mind

Góp Ý

Cô gái quàng khăn đỏ - Kỳ 2
Update Date: 08/04/2011

Mỗi tháng, cứ đến đêm trăng tròn – đêm của loài Sói – một vật hiến tế lại được đưa vào rừng. Đêm trăng tháng này, vật hi sinh là con dê Flora của gia đình Valerie. Tối hôm đó, Valerie đã lén bố mẹ lẻn vào rừng với ý định giải cứu Flora, và cô đã gặp Con Sói – nỗi sợ hãi truyền kiếp của dân làng Daggorhorn. Thế nhưng, Con Sói chỉ mang con dê đi và để cô bé Valerie bảy tuổi ở lại giữa rừng...

Valerie ngồi đợi bên vệ đường, hai chân duỗi ra, mặt đất ẩm ướt bởi hơi sương sớm. Cô không lo lắng về đôi chân đang tê dại, cô không bao giờ lo lắng những điều như thế. Giờ cô đã lớn hơn, đã mười năm trôi qua kể từ cái đêm khủng khiếp cô nhìn vào mắt con vật hung dữ. Thậm chí ngay cả khi đi qua nơi thờ cúng của làng hôm nay, Valerie cũng không chú ý đống xương còn sót lại của vật hi sinh trong những đêm trước. Giống như tất cả bọn trẻ trong làng, cô nhìn thấy cảnh đó mỗi tháng một lần trong suốt cuộc đời và giờ cô cũng không nghĩ xem điều đó có ý nghĩa gì nữa.

Nhiều đứa trẻ bị ám ảnh với những đêm trăng tròn trong vài thời điểm của cuộc đời chúng, đứng trước khu thờ cúng vào buổi sáng tiếp theo để kiểm tra vết máu khô và đặt câu hỏi: Con Sói có nói chuyện không? Nó có giống như những con sói khác trong rừng không? Tại sao Con Sói này lại kinh hoàng như vậy? Câu trả lời chúng nhận được thường mang đến nhiều bực bội hơn cả khi không có câu trả lời. Các ông bố bà mẹ cố gắng bảo vệ lũ trẻ, im lặng với chúng, bảo chúng không nói về điều đó nữa. Nhưng thỉnh thoảng họ buột miệng ra vài thông tin, kiểu như: “Chúng ta đặt bệ thờ ở đây để con Sói không đến và ăn thịt những bé gái xinh xắn như con”, đồng thời véo mũi chúng.

Kể từ khi chạm trán Con Sói, Valerie thôi không hỏi về nó nữa. Tuy vậy, vào ban đêm, ký ức lại tràn về với cô. Cô tỉnh dậy và nhìn Lucie, một người vốn rất dễ ngủ, nằm chiếm hơn một nửa chiếc giường chung của họ. Cảm thấy thực sự cô đơn, Valerie thường nhìn chằm chằm vào chị một lúc lâu, cho đến khi sự hoảng sợ lên đến tột cùng và cô cảm thấy được nhịp tim của Lucie.

“Thôi đi nào!”. Lucie lè nhè một cách ngái ngủ, vươn lên đập vào tay của Valerie. Valerie biết rằng chị cô không thích nói về nhịp tim của mình. Nhịp tim - Ừ, nó nhắc nhở cô rằng cô vẫn còn sống, rằng mọi thứ chỉ là quá khứ mà thôi.

Lúc này, Valerie lướt ngón tay trên mặt đất lạnh của con đường, cảm nhận đường rãnh giữa những viên đá cũ. Có cảm giác như viên đá sắp vỡ nứt ra, rỗng không bên trong và chỉ cần dùng một tí sức thôi, cô có thể bóp nó vỡ vụn bằng ngón tay. Những chiếc lá trên cây đều màu vàng, như thể chúng đã hấp thụ tất cả ánh nắng mùa xuân và tích trữ cho mùa đông vậy.

Một ngày như hôm nay có thể dễ dàng giũ sạch đêm trăng tròn hôm qua. Cả ngôi làng trở nên nhộn nhịp vì tất cả mọi người đang chuẩn bị cho mùa thu hoạch. Cánh đàn ông bận rộn với lưỡi hái rỉ sét và phụ nữ tựa người bên khung cửa sổ, ném những ổ bánh mì vào trong giỏ.

Valerie nhanh chóng nhận ra dáng Lucie và gương mặt xinh đẹp của chị đang trên đường trở về sau khi mang chốt cửa bị hỏng cho bác thợ rèn sửa chữa. Khi Lucie đi vào con đường mòn, các bé gái, con của những người dân trong làng lẽo đẽo đi phía sau cô như đang tạo thành một cuộc đi dạo theo nghi lễ. Valerie nhận ra rằng Lucie đang dạy bốn cô bé nhún đầu gối cúi chào.

Lucie luôn nhẹ nhàng theo cách mà không ai có thể làm được, một sự dịu dàng bẩm sinh. Tóc chị không đỏ cũng chẳng vàng, nó có cả hai màu. Chị không thuộc về Daggorhorn, chị thuộc về vùng đất nơi bầu trời màu cẩm thạch vàng, xanh dương, và hồng, như màu của nước vậy. Khi đọc thơ, giọng chị ngọt ngào như hát. Valerie cảm thấy như thể gia đình cô chỉ “mượn” Lucie từ một thế giới nào khác vậy.

Có chị gái thật kỳ lạ, Valerie nghĩ, Một ai đó bạn ngưỡng mộ, thân thiết, yêu thương như chính bản thân mình.

Lucie dừng lại trước mặt Valerie, và đoàn tàu các cô bé theo sau cũng dừng lại. Một cô bé với đầu gối dính bụi bẩn nhìn Valerie một cách dò xét, thất vọng vì cô không giống chị gái mình tí nào. Cả ngôi làng luôn nghĩ Valerie như một cô gái nhiều bí ấn, chứ không phải em gái của Lucie. Hai trong số các cô bé chăm chú nhìn người đàn ông đang băng qua đường. Anh ta đang cố gắng hết sức để buộc con bò vào cỗ xe của mình.

“Xin chào!”, Lucie xoay sang cô bé thứ tư trong đám đông, cúi xuống để giữ tay cô bé kia thành một động tác uyển chuyển. Cô bé do dự thực hiện “bài tập” của mình, mắt vẫn liếc nhìn động tác từ thần tượng. Những cô bé khác thì xem bạn làm một cách thiếu kiên nhẫn, cứ như thể họ cũng nôn nóng mong đến lượt mình được “thực tập” như thế.

Valerie cào cào vết xước trên chân cô, bóc ra một miếng da. Lucie nhìn chăm chăm: “Nó sẽ có sẹo đấy!”.

Chân Lucie không có vết xước nào, trơn nhẵn. Chị thường dưỡng ẩm nó với một hỗn hợp pha chế giữa lúa mì và dầu thực vật khi có thể. Kiểm tra lại chân mình, nào nốt bọ cắn, nào vết thâm tím ngắt, Valerie hỏi: “Chị có nghe thông tin gì về đợt cắm trại ngoài trời không?”.

Lucie nghiêng người: “Bất kỳ ai cũng có thể tham gia”. Rồi chị thì thầm: “Chúng ta cũng phải tham gia thôi”.

“Muốn thế thì bây giờ đến thuyết phục mẹ!”.

“Em thử đi”.

“Chị có điên không? Mẹ sẽ không bao giờ đồng ý cho em đi. Chị là người duy nhất luôn nhận được những gì chị muốn...”.

“Có lẽ thế!”.

Đôi môi của Lucie đầy đặn và đỏ hồng. Khi lo lắng, cô hay có thói quen miết cho nó hồng hơn. “Có lẽ em đúng”, cô toe toét cười, “Nhưng chị đã chuẩn bị một thứ cho em...”.

Với nụ cười ranh mãnh, Lucie đưa giỏ của mình cho Valerie.

Chẳng cần nhìn, Valerie cũng đoán được có những gì ở bên trong. Hoặc có lẽ cô đã ngửi thấy. Món yêu thích của mẹ là bánh ngọt!

“Thật là một ý tưởng hay ho...”.

Valerie đứng lên, phủi phủi vết bẩn ở mặt sau chiếc váy dài của mình. Lucie, hài lòng với sự chuẩn bị chu đáo, đặt tay vòng quanh eo Valerie. Cùng bên nhau, họ lại trở thành những cô con gái nhỏ của mẹ.

Trong ngôi làng này, tất cả phụ nữ đều có phần khô khan và hơi cứng cỏi quá mức, nhưng ngay cả những người thô lỗ cộc cằn cũng phải mỉm cười trước Lucie.

Đi theo hướng về nhà, hai chị em băng qua vài con heo đang thở khò khè như những người già ốm yếu, một con dê con cố đuổi theo những chú gà khinh khỉnh, và một con bò bình thản nhai cỏ trệu trạo trên đồng.

Họ vượt qua hàng dài những ngôi nhà nằm chắn trên đường đi như thể chúng cũng sẵn sàng dạo bước lang thang, rồi dừng lại ở ngôi nhà thứ hai từ dưới cuối đếm lên. Trèo lên thang, hai cô gái bước vào không gian sống của mình. Chiếc tủ gỗ biến dạng đến nỗi thợ mộc từ chối đóng nó lại. Chiếc giường gỗ bện dây thừng đã tách thành từng mảnh. Tấm ván giặt quần áo bố làm cho mẹ mùa đông năm ngoái giờ đã bị mòn vẹt. Mẹ cần một tấm mới. Chiếc giỏ đựng quả chín thấp và mỏng, để bảo đảm không quả nào bị dập nát. Theo vệt ánh sáng từ cửa sổ, một vài sợi lông vịt bay lơ lửng trong không khí nhắc Valerie nhớ tới lúc hai chị em chơi trò nhảy trên đệm và toàn bộ đám mây lông vũ phất phơ xung quanh họ.

Không có nhiều sự khác biệt giữa ngôi nhà của họ với những ngôi nhà khác. Nội thất ở Daggorhorn đều đơn giản và hữu dụng. Mỗi thứ đều có mục đích của nó. Một chiếc bàn bốn chân, vài thứ đơn giản cần dùng, và chẳng có gì hơn nữa.

Mẹ ở nhà, dĩ nhiên. Bà đang đứng cạnh bếp, chìm trong suy nghĩ. Tóc bà cột thành búi trên đỉnh đầu, một vài sợi thả tự do sau gáy. Trước khi các cô con gái đến, bà Suzette đang nghĩ về chồng mình, về tất cả những tính xấu và tốt của ông. Tính xấu mà bà trách cứ ông nhiều nhất - sai lầm không thể tha thứ - đó là ông thiếu trí tưởng tượng. Bà nhớ tới một ngày gần đây, với sự mơ mộng của mình, bà muốn cho ông cơ hội bằng cách hỏi ông một câu với đầy hi vọng: Anh nghĩ có gì ở bên ngoài những bức tường?

Ông nhai thức ăn, rồi nuốt. Ngay cả khi không chìm trong rượu bia, trông cũng chẳng có vẻ gì là ông đang suy nghĩ.

Thì cũng có nhiều thứ giống thế này nữa thôi. Tôi nghĩ thế.

Bà Suzette cảm thấy giống như từ trên trời rơi xuống đất. Mọi người trong làng cô lập gia đình bà. Đôi lúc, bà cảm thấy như bị tách rời khỏi mọi thứ, giống như một con rối mà những sợi dây đã bị cắt đứt. Đảo món thịt hầm, bà nhận thấy bà như bị cuốn trong một cột nước xoáy - bà càng nỗ lực để thoát ra khỏi đó lại càng bị kéo xuống, chìm dần, chìm dần.

“Mẹ!”, Lucie đến bên cạnh và nhẹ nhàng cù lưng bà. Bà Suzette quay lại với thế giới của hai cô con gái, bỏ mặc món hầm.

“Các con có khát không?”, bà Suzette rạng rỡ, rót ra hai cốc nước. Bà thêm vào cốc của Lucie một chút mật ong, nhưng với Valerie, bà biết không ích gì khi làm thế.

“Cả hai con đã có một ngày bận rộn nhỉ!”, bà nói, đưa chiếc cốc phù hợp cho từng cô con gái.

Suzette có nhiệm vụ ở nhà nấu ăn cho những người đàn ông đang thu hoạch. Bà trở lại khuấy món hầm trong chiếc nồi tròn lớn với hai tay cầm hai bên. Cái nồi có đế thấp luôn khiến Lucie cảm thấy kì lạ vì nó không hoàn toàn là một nửa hình cầu. Lucie không thích những thứ trông có vẻ không hoàn hảo. Valerie chăm chú nhìn vào đó. Trong nồi là một hỗn hợp yến mạch màu nâu, cộng với những loại hạt khác màu nâu và màu xám. Một số hạt đậu xanh với màu khác biệt, nằm lạc lõng giữa chúng.

Lucie nói liên hồi trong khi Valerie giúp bà Suzette gọt vỏ cà rốt. Người mẹ im lặng. Những lời của Lucie chìm vào không khí ảm đạm, khiến Valerie tự hỏi liệu có chuyện gì không ổn không. Phải chờ mẹ thoát ra khỏi tâm trạng như thế này đã.

Theo cách cô học được trong những lần trước, cô thêm vài thứ rau vào nồi. Cải xoăn, hành tây, tỏi, tỏi tây, rau bina và rau mùi tây. Điều Valerie không thể biết là mẹ đang quay trở lại với những ý nghĩ về bố cô.

Cesaire là một ông bố tận tâm, một người chồng biết thông cảm. Nhưng đó không phải là tất cả những gì mà bà Suzette mong đợi. Nếu bà đặt kỳ vọng ít hơn, có lẽ những thất bại của ông sẽ không nghiêm trọng đến vậy.

Với những gì ông đã làm, và những gì ông tạo dựng cho tổ ấm này, Suzette rất biết ơn. Đổi lại điều đó, bà cảm thấy đã trả ơn ông đủ bằng cách giữ cho nhà cửa ngăn nắp và yêu thương những đứa con của họ. Bà phải thừa nhận rằng có lẽ hôn nhân cũng giống như nghĩa vụ trong bất cứ hợp đồng nào, cũng đều là vấn đề nợ rồi được trả nợ, không có phần “trợ cấp” tình yêu.

Cảm thấy bằng lòng với kết luận này, bà Suzette quay sang Valerie. Cô đang nhìn bà với đôi mắt xanh thấu suốt, như thể cô có thể biết hết những suy nghĩ của mẹ. Bà Suzette không biết từ đâu Valerie lại có đôi mắt đó. Cả bà và ông Cesaire đều có mắt nâu vàng nhạt.

Bà hắng giọng: “Thật là tốt khi con biết giúp mẹ như thế. Như mẹ đã nói trước đây và mẹ sẽ còn nói nữa, con cần phải biết nấu nướng, Valerie. Khi con có gia đình của chính mình, con phải quán xuyến việc nội trợ. Chị Lucie đã làm thành thạo rồi!”.

“Con chỉ mới mười bảy tuổi thôi mà. Chúng ta không cần vội!”. Valerie cắt ngang củ khoai tây và phần lõi mờ mờ của nó hiện ra. Cô không thích nghĩ về những điều mẹ cô khăng khăng nói mãi.

“Con đã đến tuổi lập gia đình rồi, Valerie. Bây giờ con đã là một phụ nữ trẻ!”.

Với câu nói này của mẹ, lời nhắc nhở về trách nhiệm của một phụ-nữ-tương-lai, hai chị em nhận ra đây chính là thời cơ của mình.

“À, mẹ ơi... Chúng con sẽ đi dự lễ hội ngày mùa thu hoạch...”, Lucie lên tiếng.

“Đúng rồi, dĩ nhiên! À, con đến tuổi rồi. Đây là lần đầu tiên con được tham gia, Valerie!”, bà Suzette nói, cúi xuống che giấu niềm tự hào trong mắt. Bà bắt đầu xắt cải bắp.

“Vâng, mẹ ạ. Có một vài người, một vài phụ nữ, đứng ra tổ chức___”, Valerie thêm vào.

“___ Tổ chức một buổi cắm trại nhỏ”, Lucie tiếp tục.

“Ừm ___”, bà Suzette nghe tiếng được tiếng mất, tâm trí bà lại bắt đầu lang thang.

“Mẹ của Prudence sẽ dẫn một vài cô gái khác đi dự buổi cắm trại này...”, Valerie bắt đầu.

“Và chúng con muốn biết liệu chúng con có thể đi chung không?”, Lucie kết thúc câu mớm mồi của em gái một cách hoàn hảo.

“Đi với mẹ của Prudence à?”, bà Suzette xử lý một phần thông tin bà nhận được.

“Vâng ạ”, Valerie nói.

Người mẹ dường như chấp nhận lời giải thích này. “Thế những bà mẹ khác cũng đồng ý chứ?”.

“Rồi ạ”, Valerie đáp lần nữa.

“Được rồi. Mẹ đoán là thế thì mọi thứ đều ổn cả!”, bà nói một cách lơ đãng.

“Cảm ơn... Cảm ơn, cảm ơn mẹ nhiều...!”.

Ngay sau đó, nhìn thấy thái độ biết ơn đầy phấn khích của hai cô con gái, bà Suzette nhận ra bà đã đồng ý điều gì đó mà có lẽ bà không nên.

 

“Em không thể tin được là mẹ đồng ý”, Valerie kêu lên.

“Thật là tuyệt vời, sao em có thể liên tục nói để mẹ không có thời gian suy nghĩ hay thế!”.

Hai cô gái bước đi nhẹ nhàng, thong thả trên con đường đầy vết bánh xe đến khoảng đất trống của làng.

“Chị tuyệt thì có, chị biết cách cù cù vào lưng mẹ!”.

“Điều đó có ích, đúng không? Chị biết mẹ thích như thế!”, Lucie mỉm cười hài lòng.

“Lucie! Đừng nói với mình rằng cậu mang theo toàn bộ tủ quần áo nhé!”. Bạn của họ, Roxanne chăm chú nhìn từ bên kia góc đường, vầng trán nhợt nhạt của cô nhăn tít lại tạo thành những nếp nhăn đầy lo lắng. Hai cô gái khác cũng hiện ra sau lưng: Prudence và Rose.

Lucie đang ôm gói đồ trong tay, và Valerie đến lúc này mới nhận ra nó căng phồng. “Chị định mang nó đi theo cả ngày ư?”, Valerie nói.

Prudence cau có, biết rằng Lucie thỉnh thoảng rất hay ôm đồm. “Nếu cậu mệt, chúng mình sẽ không mang nó giùm cho cậu đâu”.

“Tớ mang thêm cái chăn thôi mà!”, Lucie mỉm cười. Cô thường hay bị lạnh.

“Có kế hoạch tìm bạn đồng hành chưa?”, Rose vừa hỏi vừa nháy mắt.

Valerie nghĩ ba người họ trông giống bộ ba nữ thần huyền thoại. Mái tóc Roxanne xỉn màu và mượt mà. Nó rất ổn, trông như thể tất cả mọi thứ vừa khít bên trong một thân cây rơm. Những nốt tàn nhang trên mặt mờ nhạt, như nốt điểm trên cánh chuồn chuồn. Phần ở giữa là áo ngực, áo choàng và khăn choàng. Tất cả khiến Valerie cảm thấy xấu hổ về cơ thể mình.

Ngược lại, Rose giữ cho nút áo khoác lỏng lẻo và không vội vàng kéo lên nếu nó rơi xuống quá thấp. Cô thật xinh đẹp với đôi môi hình trái tim và một gương mặt sắc nét. Cô hóp má lại để trông xinh xắn hơn. Tóc cô khá sẫm. Nó màu đen, màu nâu hoặc cũng có thể là màu xanh, tùy thuộc vào ánh sáng chiếu vào. Nếu ngắm nhìn cô lúc rực rỡ nhất, Rose hoàn toàn có thể vượt qua tiêu chuẩn một tiểu thư đài các, ít nhất cho đến khi cô mở miệng.

Prudence có một vẻ đẹp buồn với mái tóc màu nâu sáng. Cô thường hấp tấp đưa ra những lời lẽ sắc bén, nhưng sau đó luôn xin lỗi. Cô cao ráo và hơi độc đoán. Cả năm cô gái ra khỏi cổng làng, đi lên đồi hướng về cánh đồng, mất hút dần trong đám đàn ông cũng phấn khích như họ. Cảm giác như cả thị trấn đang bừng tỉnh cái không khí giống như mùi của đủ loại gia vị nồng nặc, không đoán định được.

Em trai của Roxanne - Claude bắt kịp với họ, trượt chân khi cố gắng đá một cục đá về phía trước.

“Xin chào!”. Đôi mắt màu xám của Claude đầy linh hoạt. Cậu có vẻ bé hơn một chút so với các cô gái. Claude mang một chiếc găng tay da lộn và luôn bọc thêm những lá bài tự làm trong người. Túi quần luôn thò ra khỏi chiếc quần chắp vá. Nó được làm từ một mớ hỗn độn các mảnh vải mà mẹ đã may cho. Cậu hay bị trêu chọc bởi cái túi quần như thế, nhưng cậu không quan tâm. Cậu tự hào về công việc đáng quý của mẹ mình, người thức khuya may vá và làm việc chăm chỉ chừng ấy thời gian tại quán rượu.

Người ta nói rằng Claude ngã và bị thương ở đầu khi còn là một đứa trẻ sơ sinh. Đó là lý do tại sao cậu kỳ lạ vậy. Nhưng Valerie cho rằng lý do đó thật vớ vẩn. Cậu có một tâm hồn thật đẹp. Vấn đề là thay vì nhanh chóng chen ngang như mọi người thường làm, cậu lại luôn thực sự lắng nghe. Điều đó làm mọi người nghĩ cậu chậm chạp. Nhưng thực ra cậu là người tử tế và tốt bụng, một người yêu động vật và yêu quý mọi người xung quanh. Cậu không bao giờ giặt tất. Cũng không có ai giặt chúng cho cậu. Cả Claude và Roxanne đều có tàn nhang, nhưng Claude nhiều hơn, ngay cả trên môi cũng có.

Mọi người gọi Roxanne và Claude là “tóc đỏ”, nhưng Valerie nghĩ biệt danh ấy có được là do thiếu óc tưởng tượng. Nếu là cô, cô sẽ gọi họ bằng những cái tên ngộ nghĩnh và sáng tạo hơn, ví dụ như những-cái-đầu-lúc-mặt-trời-lặn hay những-cái-đầu-màu-tảo-xoắn-trên-hồ. Valerie thấy ghen tỵ với những người có mái tóc đỏ vì cô cảm thấy họ có gì đó rất đặc biệt, một dấu hiệu từ Đấng Tối Thiêng. Claude và Valerie lắng nghe trong khi những cô gái khác tán gẫu về những chàng trai từ ngôi làng bên cạnh - những người đến giúp họ thu hoạch. Một lá