Nourishing soul, Broadening mind

Góp Ý

ĐIỀU TỐT NHẤT CHO GÃ CÓ VỢ - Chương 2
Update Date: 12/28/2010

Ở đời, ai mà chẳng thế. Ai mà chẳng có những bí mật không thể chia sẻ được với bạn đời. Ai mà chẳng lảng tránh không đề cập tới những tình tiết khó xử hay tảng lờ những chuyện mà bạn đời mình không nên biết. Ai mà chẳng thuê một căn phòng con con ở đầu bên kia thành phố để trốn chạy khỏi cuộc sống con mọn mệt mỏi, nhàm chán. OK, câu vừa rồi có lẽ chỉ đúng với mình tôi thôi.

Mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi cuộc hôn nhân có một cách tồn tại riêng. Adolf Hitler và Eva Braun cưới nhau, cùng nhau sống một ngày dưới hầm trú bom rồi rủ nhau tự sát. Ổn thôi, nếu đó là cách tốt nhất cho họ, chúng ta có quyền gì mà phán xét? Mỗi cặp vợ chồng lại có những cách thức, luật lệ lạ lùng, thói quen ngớ ngẩn giúp họ gần gũi nhau hơn. Thường thì những lối sống này được duy trì và phát triển cho đến khi chúng trở nên quá sức lố bịch thì thôi. Bố mẹ Catherine là một ví dụ điển hình. Hai ông bà thường lôi nhau ra vườn để bắt ốc sên rồi nghiền nát chúng bằng chày và cối, rắc xác lên đám hoa hồng. Họ cho rằng như thế là hoàn toàn bình thường. “Em vừa bắt được một con, Kenneth.” “Đợi chút em yêu, em nhặt cả con rết nữa kìa. Bọn tao không muốn nghiền nát mày, phải không anh chàng bé bỏng!”

Có lần, hai vợ chồng tôi đi nghỉ cùng một đôi khác. Đêm cuối cùng, qua bức tường mỏng, chúng tôi nghe lỏm họ nói chuyện về mình. Họ bảo không bao giờ lại chọn một ai kỳ dị như Catherine hay tôi. Họ nghĩ rằng cách sống của bọn tôi là quái gở. Sau đó, chúng tôi nghe giọng phụ nữ thì thào: “Anh có lên giường ngay không thì bảo, lớp nylon quấn này làm em nóng chảy mỡ ra rồi.” Và sau đó là giọng người đàn ông: “Được rồi, được rồi, cái khóa kéo ở bộ quần áo thợ lặn này đang bị tắc đây.” Mỗi cuộc hôn nhân đều kỳ bí nếu chúng ta nhìn sâu dưới bề mặt của nó.

Hiển nhiên là có hàng loạt các cuộc hôn nhân không có những chiến lược phát triển phù hợp và hiển nhiên là không thể kéo dài. Bố mẹ tôi chia tay nhau khi tôi mới năm tuổi. Lúc đó tôi nghĩ, tại sao bố mẹ không thể giả vờ vẫn là vợ chồng nhỉ. Là nạn nhân của những lời nói cay độc, của lối cư xử ngoại giao giả tạo sau cuộc li hôn ấy, tôi đã thề rằng bố mẹ của con tôi phải sống cùng nhau trọn đời. Chính vì cuộc hôn nhân của tôi quan trọng đến thế, tôi đã luôn cố giữ cho mối quan hệ này được tươi trẻ và thư thái. Cuộc sống nhọc nhằn với con mọn bỗng dưng đổ ập xuống cuộc sống của đôi vợ chồng trẻ, tạo nên những căng thẳng, thù địch nhỏ nhen và những vết rạn nứt khó hàn gắn nổi. Thú thật là tôi đã tự tìm ra giải pháp cho một vấn đề chung mà quên không bàn bạc với vợ. Nhưng tôi cũng không thể thú nhận rằng tôi muốn có thời gian sống cách xa khỏi lũ con nhỏ. Đó không phải là cái để những người đàn ông đưa ra khoe khoang trong chiến dịch vận động tranh cử tổng thống. “Các vị biết đấy, đôi khi, tôi muốn được một mình dạo bước bên bãi biển. Cảnh vật bao la là một minh chứng cho những điều thần kỳ mà Chúa trời đã tạo nên và nhắc nhở chúng ta hãy gìn giữ và góp phần tạo dựng nên một thế giới tốt đẹp hơn. Nhưng hơn hết, đây là cơ hội hiếm hoi để tôi thoát khỏi đám quỷ con ở nhà.” Tôi yêu Catherine, Millie và Alfie nhưng đôi khi ba mẹ con làm tôi phát điên. Thà tôi trốn đi một tuần vài ngày để giải tỏa bớt những áp lực, còn hơn là để lũ trẻ không có bố cả bảy ngày trong tuần nếu bố mẹ chúng chia tay!

Vì vậy, tôi cũng không cảm thấy áy náy lắm. Chắc chắn là tôi vẫn sẽ chuẩn bị bồn tắm thơm tho cho vợ, cho dù tôi có thực sự cày cấy cật lực như vợ tôi vẫn tưởng. Tôi lấy chai rượu vang ra và nhặt lấy tờ tạp chí Hello! Có lẽ vợ tôi đã mất thói quen đọc sách rồi. Tôi rót ra hai ly rượu và đưa cho vợ một, trong khi nàng vịn cổ tôi xuống và trao một cái hôn nồng nàn.

“Bọn trẻ đang làm gì đấy anh?”

“Millie đang xem băng Postman Pat, cái tập mà Pat đi bắn tứ tung ở Greendale. Còn Alfie thì bị buộc trên ghế, bận ngồi quan sát chị.”

“Được rồi, miễn là anh có bật tivi. Không thể để lũ trẻ ở một mình không có ai trông được!”

“Mà em không thể đoán được anh đã nhìn thấy gì hôm nay đâu. Hugo Harrison biến mất sau cánh cửa của một nhà chứa.”

“Thật á? Lúc ấy anh ở đâu?”

“Hiển nhiên là anh vừa đi xuống cầu thang, vừa đi vừa kéo lại khóa quần rồi!”

“Lão ta có vợ rồi phải không? Anh có nhớ là mình gặp bà vợ rồi chứ? Chẳng hiểu lão có thú nhận với vợ không nhỉ?”

“Tất nhiên là không rồi. ‘Anh có một ngày làm việc tốt đẹp chứ?’ ‘Tốt lắm, cảm ơn em. Lúc chiều anh còn tranh thủ đi thăm được một cô gái làng chơi nữa.’ ‘Thế hả, ổn nhỉ! Mà bữa tối sắp xong rồi đấy’.”

“Khổ thân bà vợ. Thử tưởng tượng xem nếu bà ấy phát hiện ra nhỉ.”

“Anh cũng hơi bực. Anh muốn gặp lão để xem lão đánh giá thế nào về đoạn nhạc anh vừa bàn giao, thế mà lão lại bận đi thăm nhà thổ.”

“Thế cuối cùng thì anh có biết được liệu lão có khoái không?”

“Hừm, ai lại hỏi chuyện ấy.”

“Về đoạn nhạc của anh ấy chứ.”

“À, có. Lão gọi điện cho anh bảo chất lượng đỉnh lắm.”

“Em không hiểu tại sao anh lại có thể làm giỏi như thế được. Lại phải thức đến 4 giờ sáng à?”

“Không đến nỗi muộn đến thế.”

“Tại sao anh không làm đủ giờ mỗi ngày như những người bình thường khác và bảo khách hàng đợi thêm một chút nữa?”

“Bởi vì họ sẽ kiếm người khác làm nhanh hơn và chúng ta sẽ thành nghèo xác nghèo xơ, anh sẽ phải ở nhà chăm con để em đi làm trong mấy cái nhà chứa, phục vụ những kẻ như Hugo Harrison.”

“Không thể tưởng tượng nổi – anh ở nhà trông con.”

Chúng tôi cười ngặt nghẽo rồi tôi hôn vợ một lần nữa. Thật tuyệt khi gặp lại nhau sau mấy ngày xa cách. Đó quả là những giây phút hoàn hảo của chúng tôi.

Catherine có làn da trắng mịn màng, cái mũi hếch và đôi mắt nâu, to tròn. Tôi cố gắng nhìn thẳng vào đôi mắt ấy trong khi nàng loay hoay thay đổi tư thế ngồi trong bồn tắm. Nàng luôn phủ nhận mỗi khi tôi khen nàng đẹp chỉ vì một ám ảnh quái gở rằng những ngón tay của nàng quá ngắn. Đôi khi tôi bắt gặp nàng mặc áo len dài trùm tay và tôi biết thừa rằng nàng làm như vậy vì nghĩ rằng mọi người đều chăm chú nhìn và nghĩ: “Hãy nhìn vào cô nàng kia, cô ấy sẽ đẹp lắm nếu không có những ngón tay cũn cỡn ấy.” Tóc vợ tôi dài và đen. Cho dù nàng không có kiểu tóc đặc biệt gì nhưng vì một vài lý do gì đó, mỗi lần cắt tóc là Catherine lại phi xe hàng mấy chục cây đến ông thợ cắt tóc quen thuộc đã chuyển cửa hàng sang vùng khác. Nàng nhất quyết không để một thợ nào khác chạm vào đầu mình. Tôi thấy mừng là ông thợ cắt tóc không nhập cư sang Paraguay, không thì cứ mỗi tám tuần chúng tôi sẽ khốn khổ về khoản vé máy bay cho mẹ của các con tôi.

Điều mà tôi thực sự muốn bây giờ là chạy vào bồn tắm cùng vợ và dụ vợ ái ân trong cái bồn tắm đầy bọt ấy nhưng tôi không dám nói ra vì sợ bị từ chối. Quan trọng hơn, tôi biết thừa rằng trong nhà không còn sót lại một bao cao su nào, mà tôi thì không dám liều, nhỡ thêm một nhóc tì nữa. Đến hai đứa mà tôi còn chưa làm tròn trách nhiệm nữa là.

“Lần đầu” của chúng tôi đã kết thúc bằng màn tắm chung như thế này đây. Trong cuộc hò hẹn thứ nhất, Catherine bảo có biết một chỗ uống nước hay ho lắm và lái xe đưa tôi đến một khách sạn sang trọng ở Brighton mà nàng đã đặt trước. Trên đường đi, nàng bị cảnh sát dừng xe vì tội chạy vượt quá tốc độ. Khi hạ cửa sổ xuống, viên cảnh sát tiến tới gần và nói: “Chị có biết là mình vừa đi 80km một giờ trong đoạn đường tối đa là 60 không?” Và với vẻ mặt dạy đời, anh ta chờ đợi xem nàng sẽ phản ứng thế nào.

“Pardonnez-moi; je ne parle pas l’anglas donc je ne comprends pas ce que vous dites...”

Viên cảnh sát hoàn toàn choáng. Và nhất là với trình độ tiếng Pháp không qua nổi A level, nàng cũng suýt lừa được tôi. Viên cảnh sát bèn quyết định rằng tiếng Anh có lẽ sẽ dễ hiểu hơn nếu được quát to lên và dùng sai ngữ pháp một cách nghiêm trọng: “Chị vượt tốc độ. Chị đi nhanh quá. Bằng lái?”

Nhưng nàng chỉ trả lời bằng cái nhún vai ngây ngô rất Pháp: “Pardonnez-moi; mais je ne comprends rien, monsieur.” Viên cảnh sát giận dữ nhìn sang tôi và hỏi: “Anh có nói được tiếng Anh không?” và tôi thấy mình buộc phải trả lời: “Er - non!” với giọng Pháp cực tệ. Tôi không thể đánh lừa được cảnh sát như Catherine. Vốn tiếng Pháp của tôi quá nghèo nàn. May quá, Catherine nhảy vào cứu thế trước khi tôi lộ tẩy, nhưng lần này nàng tìm được vài từ tiếng Anh: “Mais Gary Lineker

1 – eez very good!” Viên cảnh sát mềm giọng hẳn khi lòng yêu nước của anh ta được ve vuốt. Anh ta quyết định thả chúng tôi, không quên nhấn mạnh quá mức lời cảnh cáo: “Thôi được rồi – đi đi và lái chậm thôi.”

“D’accord”, Catherine nhoẻn miệng cười và viên cảnh sát không thèm để ý tới sự bất bình thường khi nàng chào tạm biệt bằng tiếng Đức: “Auf Wiedersehen.” Vài trăm thước sau đó, chúng tôi phải dừng xe ven đường để cười cho thỏa chí. Nếu không thì thể nào Catherine cũng sẽ đâm xe mất.

Chúng tôi gặp nhau lần đầu khi nàng diễn trong một mẩu quảng cáo mà tôi phụ trách phần âm nhạc. Catherine vừa lấy bằng diễn viên từ Đại học Tổng hợp Manchester và đây là vai diễn chuyên nghiệp đầu tiên của nàng. Nàng vào vai một hộp sữa chua cùng với bốn người khác nữa. Catherine là sữa chua vị hoa quả rừng nhiệt đới và hiển nhiên là nàng đóng đạt nhất. Tới giờ tôi vẫn không hiểu sao cái cô đóng vị cam và chanh dây lại trở thành ngôi sao trong East Ender


2. Sau đó, Catherine còn có vài vai phụ trong mấy bộ phim truyền hình nhỏ và đóng vai chính trong một đoạn tuyên truyền về An toàn Sức khỏe nữa. Nàng nhắc nhở người xem rằng họ không nên bước xuyên qua cửa kính mà phải mở cửa trước. Tôi cực kỳ phấn khích khi nghe tin nàng nhận được vai Sarah McIssac trong bộ phim truyền hình cỡ vừa, tên là: Vụ án kỳ lạ của Sarah McIssac. Nàng cho tôi xem kịch bản. Trang đầu tiên diễn biến thế này: Một phụ nữ ngồi làm việc muộn trong văn phòng ở London. Một người đàn ông bước vào và nói: “Cô có phải là Sarah McIssac không?” Người phụ nữ trả lời: “Phải” và anh ta rút ngay khẩu súng bắn chết người phụ nữ. Thế nhưng, đó vẫn là vai diễn được nhắc đến trong tên phim và hiển nhiên là một tiến bộ rõ rệt.

Sau đó, nàng nhận được một vai khá ổn trong một vở kịch ở West End, ý tôi là ở phía Tây của Essex ấy chứ không phải ở London


1. Tối nào tôi cũng lái xe đến Nhà hát Kenneth More ở Ilford để chiêm ngưỡng nàng hóa thân trên sân khấu lộng lẫy. Lúc đầu, nàng rất cảm kích trước sự nhiệt tình của tôi nhưng sau một thời gian, tôi đoán là nàng cũng thấy mất tập trung vì tôi cứ ngồi hàng ghế đầu, lẩm nhẩm theo từng câu, từng chữ trong lời thoại. Nàng có nhiều cảnh một mình trên trên khấu và rất gây chú ý cho khán giả, cho dù tôi rất không thích cái kiểu những thằng đàn ông khác cứ chằm chằm nhìn vào người yêu của tôi như thế.

Nhưng tài diễn xuất của nàng chỉ thực sự thăng hoa trong đời sống hàng ngày. Nàng có thể khóc òa nếu như người lái xe bus không cho lên xe vì thiếu tiền lẻ mua vé hay sẵn sàng ngất xỉu xuống ghế nếu như tiếp tân ở trạm xá không cho nàng vào gặp bác sĩ. Có một lần, người bán hàng ở cửa hàng cho thuê băng đĩa nhất quyết không cho chúng tôi thuê hai phim vào một thẻ. Bỗng dưng mắt nàng sáng lên như nhận ra người quen:

“Ôi trời ơi, cậu là Darren Freeman phải không?”

“Vâng, sao cơ?” Anh ta nói, đầy vẻ ngạc nhiên.

“Cậu có nhớ mình không, chúng mình từng học cùng trường đấy?”

“Ờ, cũng hơi hơi...”

“Trời, ngày xưa cậu mê phim ảnh lắm, trách gì bây giờ chẳng làm ở đây. Giời ạ, Darren Freeman. Cậu còn nhớ ông thầy địa lý dở hơi không? Tên ông ấy là gì ấy nhỉ?”

Và thế là bọn họ ba hoa chích chòe chừng mười phút. Hóa ra Darren lập gia đình với Julie Hails, cô bạn mà Catherine rất quý. Anh ta cho chúng tôi lấy cả hai phim. Khi trao đĩa, tôi thấy trên ngực anh ta có tấm biển nhỏ: “Tên tôi là Darren Freeman, tôi có thể giúp gì được quý khách?”

Hai đứa chúng tôi đều không quan trọng hóa chuyện đùa cợt, nói dối. Khi Catherine hỏi tôi bao giờ làm đám cưới, tôi nhìn nàng cảnh giác xem liệu mình có bị lừa không. Tôi luôn tưởng tượng ra cảnh mình là ông lão 90 tuổi, đang lụ khụ bên quan tài vợ thì bỗng dựng tóc gáy vì vợ ngồi bật dậy, cười ha hả: “Hà hà, lừa được chồng rồi nhé!” Vì vậy, với người ngoài cuộc, kiểu sống hai mặt của tôi có vẻ đáng trách nhưng tôi vẫn tự nhủ rằng, đó cũng chỉ là một phần trò đùa của chúng tôi mà thôi. Có điều là, với trò chơi này, tôi không biết đâu là điểm kết thúc nữa.

Cuộc sống giả tạo của tôi bắt đầu định hình khi Millie ra đời. Vợ chồng chúng tôi đã sống rất hạnh phúc và hòa hợp mấy năm trời và tôi không bao giờ nghĩ rằng có lúc mình muốn chạy trốn khỏi cái tổ ấm ấy. Nhưng rồi vợ tôi như thể phải lòng người khác. Có lẽ đó là điều mà tôi luôn sợ hãi. Có lẽ đó là lý do khiến tôi luôn cố trì hoãn việc có con suốt một thời gian dài. Tôi chưa bao giờ bảo mình không muốn có con, tôi chỉ nói là mình chưa muốn có con vội. Tất nhiên là trước sau gì thì tôi cũng phải có con, cũng như trước sau gì thì tôi cũng chết, nhưng tôi chẳng bận lòng về điều đó làm gì. Nhưng vợ tôi thì suốt ngày nói về những đứa con tương lai như thể chúng sẽ tòi ra ngay lập tức. Nàng không muốn mua xe hai cửa vì như thế sẽ không tiện cho việc bỏ ghế ngồi của trẻ sơ sinh vào. Ghế sơ sinh quái quỷ nào cơ chứ? Tôi chỉ muốn quát lên như thế. Rồi mỗi lần đi phố là nàng lại chỉ chỏ vào quần áo trẻ sơ sinh bày bán bên cửa sổ hai bên đường. Nàng còn gọi cái phòng trống của chúng tôi là “phòng em bé”. “Ý em là phòng Thu âm của anh á?” Tôi luôn phải đính chính ngay. Đôi khi, những gợi ý của nàng không được tế nhị cho lắm: “Sinh con vào mùa hè là đẹp nhất anh nhỉ?” Nàng nói đúng vào thời điểm cách mùa hè chín tháng. Các Chủ nhật, nhà tôi đầy khách tới chơi. Toàn là các cặp vợ chồng với con mọn và tôi phải tỏ vẻ quan tâm khi các ông bố bà mẹ trẻ say mê trao đổi về chuyện ỉa đái của các cô các cậu.

Thực không hiểu sao có những dạng bố mẹ coi đây là chủ đề có thể chấp nhận được nhỉ. Đây không phải là chuyện mà người lớn đề cập đến khi hỏi thăm sức khỏe nhau:

“Xin chào Michael, dạo này thế nào?”

“Cảm ơn anh, cũng bình thường thôi. Sáng nay tôi làm một bãi to tướng nhưng sau đó lại ra một bãi nhỏ hơn, nhưng không được rắn cho lắm. Có thể có cái gì đó không ổn vì bình thường tôi chỉ đi có một lần một ngày thôi.”

Những hoạt động cơ thể của lũ trẻ được bàn đi bàn lại không biết chán vì thật ra cũng chỉ có chừng đấy chuyện để nói. Chúng ăn, chúng trớ, chúng ị, chúng ngủ, chúng khóc và cứ thế mà lặp đi lặp lại. Và dẫu rằng chẳng có gì hơn để nói về các hoạt động của trẻ sơ sinh, các bậc bố mẹ không thèm nói về chuyện gì khác. Nếu có một phép lạ nào đó khiến những vị khách mời từ Baby Planet ngừng trao đổi về hệ thống tiêu hóa của trẻ con thì câu chuyện lại xoay sang cơ thể của các bà mẹ. Đến lúc này thì ít nhất một vài ông bố cũng biết điều mà cảm thấy xấu hổ và ngượng nghịu, trong khi vợ tôi và các chị em khác lại được thể buôn chuyện về máy hút sữa và mổ đẻ. Những ông bố này quả là không thể cứu chữa nổi. Những ông bố mà tôi thực sự ghét là những kẻ đã bị con cái biến thành những thằng ngốc, nói năng lảm nhảm. Những thằng hề tự nguyện này sẽ lăn long lóc trên thảm nhà tôi, thổi phù phù vào bụng bọn trẻ để gây tiếng động và lảm nhảm những từ vô nghĩa chỉ để gây chú ý: “Ooh, baba, bumbum.” “Ôi, cô nàng khoái lắm đấy,” bà mẹ sẽ dạm lời với nụ cười động viên. Công nhận baby có thích thật vì nó vừa nháy mắt đấy – có thể – dù chỉ đúng một lần thôi.

Một lúc sau, thế nào bà mẹ cũng trừng phạt tôi vì tội không chịu hòa nhập vào đám đông bằng một gợi ý:

“Michael, bế cháu một tí nhé?”

“Ồ, tuyệt quá!” Tôi buộc phải trả lời và giang tay nâng đứa bé, thoải mái như Bộ trưởng phụ trách các vấn đề Bắc Ireland vừa nhận được một gói quà bí ẩn khi đang đi thăm vùng Tây Belfast


1. Trong khi đó, cả ông bố lẫn bà mẹ đều luẩn quẩn quanh tôi, không rời nửa bước. Người giơ tay đỡ đầu, kẻ đỡ lưng, đỡ chân em bé, chỉ để chứng tỏ họ tin tưởng tới mức nào khả năng tôi không làm rơi đứa bé nặng gần bốn cân trong mười hai giây tôi bế nó.

Những ông bố bà mẹ này làm tôi nhớ đến các tín đồ Thiên chúa giáo vừa cải đạo. Họ có một vẻ cao ngạo và kẻ cả, coi tôi như một con người không hoàn thiện vì tôi không biết gì về đạo trẻ con. Tôi chỉ có thể hoàn thiện một khi gia nhập giáo hội của họ, những bậc cha mẹ hạnh phúc, đi nhà thờ mỗi tuần một lần để cao giọng hát những bài hát trẻ con và vỗ tay đồm độp. Họ tin chắc rằng trước sau gì thì tôi cũng bị cải đạo. Rồi tâm hồn tôi sẽ được cứu rỗi và tôi sẽ đón nhận những sinh linh bé bỏng vào cuộc đời mình. Đây chính là kế hoạch của Catherine, lấy sự dễ thương của baby để tấn công tôi ồ ạt. Nhưng nếu nàng muốn thuyết phục tôi có con, chẳng phải việc giới thiệu tôi với thế giới con mọn là biện pháp sai lầm nhất hay sao? Nhưng cuối cùng thì tôi cũng phải đầu hàng. Liệu tôi còn có thể làm gì khác được nữa. Bổn phận của tôi là đem lại hạnh phúc cho người phụ nữ tôi yêu và tôi không thể từ chối nàng mãi được.

Tôi chấp nhận rằng chúng tôi nên cố có con vào một trong những ngày sẵn-sàng-làm-tất-cả-cho-tình-yêu. Đó là thời điểm mà hai bên cảm thấy yêu thương dạt dào, muốn đồng tình với bất kỳ điều gì người kia nói. Nếu bạn định cãi rằng Hotel California là một bài hát cực kỳ dở hơi, bạn sẽ phá vỡ hoàn toàn không khí lãng mạn ấy, nên bạn sẽ gật đầu và mỉm cười nói: “Hừm, đó cũng là một trong những giai điệu yêu thích của anh đấy!” Đó là một trong những thời khắc mà tôi bị mê hoặc vào ý tưởng trở thành ông bố trẻ. Tôi đã chấp nhận cả cuộc đời làm cha chỉ để không làm hỏng một buổi chiều thơ mộng!

Thật không tài nào hiểu nổi những người đàn ông luôn kêu ca rằng vợ chồng họ phải cố mấy năm trời mới có