Nourishing soul, Broadening mind

Góp Ý

Chương đầu tiên của NHẬT THỰC - Phần 2
Update Date: 04/08/2009

Tôi vẫn không ngừng khuấy mì, trong lòng chợt dậy lên những đợt sóng xôn xao quen thuộc khi nghĩ đến cái từ bạn trai kia. Đó không phải là một từ chính xác, chẳng chính xác một chút nào. Tôi cần một từ mang hàm ý vĩnh cửu hơn… Nhưng những từ như vận mệnh hay số phận, trong những cuộc chuyện trò thông thường, nghe thấy cường điệu quá.

Trong ý nghĩ của Edward thì lại có một từ khác, và chính cái từ đó là nguồn gốc của những đợt sóng lòng tôi đang cảm nhận đây. Hai hàm răng của tôi nghiến lại khi nghĩ đến nó.

Vị hôn thê. Ôi trời ơi. Tôi rùng mình.

- Con đã quên rồi chăng? Bố phải nấu bữa tối từ khi nào vậy ạ? - Tôi bày tỏ nỗi thắc mắc của mình trong lúc vẫn không ngừng tay. Những sợi mì cứ thế mấp mô trong nước sôi theo từng động tác khuấy của tôi - Hay là cố gắng nấu cho được bữa tối. Con nói như vậy thì chắc là đúng hơn.

Ngài cảnh sát trưởng nhún vai, đáp trả :

- Chẳng thấy điều luật nào nói rằng bố không được phép nấu ăn trong nhà mình cả.

- Rồi bố sẽ biết - Tôi đáp lời bố rồi toét miệng ra cười, mắt liếc nhìn chiếc huy hiệu gắn trên chiếc áo da bố đang mặc.

- Ha ha. Hay đấy - Vừa nói, ngài cảnh sát trưởng vừa cởi ngay chiếc áo ra, cơ hồ như tia nhìn của tôi đã khiến “ngài” nhớ lại rằng “ngài” vẫn còn đang mặc chiếc áo công vụ. Rất nhanh nhẹn, ngài cảnh sát trưởng treo áo lên móc, chiếc móc chuyên giữ các vật dụng của riêng “ngài”. Cái thắt lưng giắt súng vẫn nằm yên lặng lẽ ở đấy - mấy tuấn vừa rồi, ngài cảnh sát trưởng tự cảm thấy rằng không cần phải mang nó đến sở làm. Thị trấn Forks, thuộc tiểu bang Washington, đã không còn những vụ mất tích động trời; cũng như những con sói khổng lồ, bí hiểm trong những cánh rừng bạt ngàn, tứ thời rả rích, mịt mùng những mưa là mưa, tự nhiên cũng biến đi đằng nào mất không một vết tích…

Tôi lẳng lặng đảo mì, đoán rằng ngài cảnh sát trưởng thể nào cũng sẽ đi loanh quanh và ta thán về những điều khiến “ngài” phiền muộn. Là đoán định vậy thôi chứ kì thực, ngài cảnh sát trưởng nhà tôi không phải thuộc týp đàn ông nhiều lời. Mỗi khi sắp xếp ngồi được vào bàn ăn tối với đứa con gái cưng quí của “ngài”, phải cố gắng lắm “ngài” mới có thể mở lời trò chuyện, và lúc ấy, vốn liếng từ ngữ của “ngài” mới được dịp bộc lộ ra… Chúng chẳng được là bao!

Như thường lệ, tôi lại liếc nhìn chiếc đồng hồ - đây là điều mà cứ vào tầm này, vài phút, tôi lại thực hiện một lần. Không còn đầy ba mươi phút nữa…

Buổi chiều là khoảng thời gian “khổ ải” nhất của tôi trong ngày. Kể từ khi người bạn thân nhất của tôi (là người sói - Jacob Black) bán đứng tôi, bằng cách kể với ngài cảnh sát trưởng chuyện tôi lén lút tập đi xe máy - một sự phản  bội hòng khiến cho tôi bị “cấm cung”, để tôi không còn được ở bên “bạn trai” của tôi (là ma-ca-rồng - Edward Cullen) - Edward chỉ được phép gặp tôi vào buổi tối, từ bảy giờ đến chín giờ ba mươi phút, còn địa điểm thì lúc nào cũng luôn luôn là… ở ngay trong nhà tôi, và phải là đặt dưới sự kiểm soát gắt gao của ngài cảnh sát trưởng… với đôi mắt lúc nào cũng mang hình viên đạn.

Đây là sự trừng phạt thuộc vào loại “bên tám lạng, bên nửa cân” đối với tội lỗi mà tôi đã gây ra, ấy là dám bỏ nhà ra đi tới ba ngày liền không một lời giải thích, rồi cộng thêm cái vụ dám lao đầu ra khỏi vách đá nữa.

Lẽ tất nhiên là tôi vẫn thường xuyên gặp Edward ở trường, ngài cảnh sát trưởng chẳng thể nào nhúng tay vào ngăn chặn việc đó được. Và rồi hầu như tối nào anh cũng có mặt ở trong phòng riêng của tôi, lại cũng là lẽ tất nhiên, ngài cảnh sát trưởng không bao giờ biết được chuyện đó. Năng lực chạy, nhảy, trèo tường của anh qua cửa sổ tầng hai của phòng tôi cũng cừ khôi y hệt năng lực đọc suy nghĩ trong đầu ngài cảnh sát trưởng của anh vậy : êm ru, không một tiếng động.

Buổi chiều là khoảng thời gian duy nhất tôi phải xa Edward, đó cũng là khoảng thời gian tôi đứng ngồi không yên, và cũng là khoảng thời gian dài nhất, trôi chậm nhất trong ngày. Tuy nhiên, tôi vẫn cắn răng chịu đựng, không dám thở than lấy một lời - bởi lẽ - tôi biết chính tôi là nguyên nhân của hình phạt đó, và - bởi một lẽ khác - tôi không thể làm cho bố tôi phải bị tổn thương thêm một lần nữa, nếu như tôi dọn ra khỏi nhà, nhất là khi một cuộc chia ly vĩnh viễn với người thân, mà bố tôi không hề hay biết, đang bắt đầu lượn lờ xâm nhập vào thế giới của tôi.

Ngài cảnh sát trưởng làu bàu ngồi vào bàn, sẵn ngay đó có một tờ báo âm ẩm nước, “ngài” buồn tay giở ra xem; và chỉ vài giây sau, “ngài” bắt đầu lên tiếng chê bai.

- Con không hiểu tại sao bố lại xem tin tức. Nó chỉ khiến cho bố bực mình thêm mà thôi.

Ngài cảnh sát trưởng phớt lờ tôi, vẫn tiếp tục càu nhàu về nội dung của tờ báo đang nằm trong tay mình.

- Đây là lí do vì sao mọi người lại muốn sống ở thị trấn nhỏ đấy! Buồn cười thật.

- Mấy thành phố lớn lại có gì bất ổn hả bố?

- Seattle đang trên đường vươn tới “danh hiệu” cứ điểm giết chóc của đất nước mình đó. Trong hai tuần qua đã có tới năm vụ giết người mà chưa giải quyết được vụ nào. Con có hình dung nổi cuộc sống ở một thành phố như vậy không?

- Trong danh sách những vùng có tỷ lệ giết người cao thì Phoenix đứng cao hơn Seattle mà bố. Và con cũng đã sống ở nơi đó rồi - (Nhưng chưa bao giờ con suýt trở thành nạn nhân của vụ giết người nào cả… cho đến khi con chuyển đến cái thị trấn an toàn bé nhỏ của bố) Và hiện tại thì tên tôi đang hiện diện trong vài… danh sách những nhân vật sẽ bị sát hại… Chiếc thìa trong tay tôi bất chợt run rẩy, nước trong nồi bỗng nổi những làn sóng nhỏ.

- Hừ hừ, công lao của bố, chẳng ai có thể trả nổi - Ngài cảnh sát trưởng “kết luận”.

Cứ thế, tôi hì hụi nấu bữa ăn tối và chuẩn bị mọi thứ để dọn ra bàn; tôi dùng dao có răng cưa để cắt đôi phần mì cho ngài cảnh sát trưởng và cho mình, còn “ngài” thì quan sát mọi động tĩnh của tôi với thái độ ngượng ngùng và lúng túng. Cuối cùng “ngài” cũng nghĩ được một cách phụ tôi, đó là rưới sốt lên mì rồi trộn đều. Làm bộ ngây thơ, nhưng không đến nỗi thái quá, tôi “bắt chước” làm y như “ngài”. Sau đó, cả hai bố con im lặng ngồi ăn. Bố tôi tiếp tục để mắt lên tờ báo, còn tôi thì chộp ngay lấy bản sao quyển Đỉnh gió hú của mình. Tội nghiệp cho quyển sách, nó đã bị giở tới giở lui đến muốn hư cả bìa, rách cả trang; lúc sáng sớm, khi ngồi ăn ở bàn, tôi đã để nó ở đây, và bây giờ thì tôi muốn thả hồn mình về xứ sở sương mù Anh quốc hồi thế kỉ thứ mười chín… trong khi chờ đợi ngài cảnh sát trưởng mở lời.

Đúng lúc tôi đọc đến phần Heathcliff trở về thì “ngài” hắng giọng và ném xoạch tờ báo xuống sàn nhà.

- Được rồi - Bố tôi lên tiếng - Bố có lí do để làm việc này - Vừa nói bố vừa dùng nĩa khỏa khỏa lên phần mì đầy sốt - Bố muốn nói chuyện với con.

Bố vừa dứt lời, tôi đặt ngay quyển sách sang một bên; “phạch”, quyển sách dày đóng lại khá ồn ã.

- Bố cứ tự nhiên đặt thẳng vấn đề đi ạ.

Ngài cảnh sát trưởng gật đầu, đôi lông mày nhíu sát vào nhau.

- Ừ. Lần sau bố sẽ nhớ. Thật ra, bố nghĩ rằng nếu không cho con nấu nướng thì con sẽ mềm lòng.

Không kìm được, tôi phá ra cười khúc khích.

- Vâng, bố đã thành công rồi - tài nghệ nấu nướng của bố đã khiến cho con mềm ra như kẹo dẻo rồi đây. Bố ơi, bố đang có chuyện gì phải không?

- Ừm, chuyện về thằng Jacob.

Tôi cảm nhận rất rõ rằng mặt của mình đang đanh lại.

- Cậu ta làm sao vậy hả bố? - Tôi hỏi, đôi môi cứng đờ.

- Bình tĩnh nào, Bells. Bố biết rằng con vẫn còn buồn về chuyện thằng bé mách bố về con, nhưng mà nó làm thế là đúng. Nó phải có trách nhiệm.

- Tráchhh nhiệmmm - Tôi trố mắt, lặp lại lời bố một cách mỉa mai - Vâng. Thế thì cậu ta làm sao ạ?

Và câu hỏi thốt ra một cách tự nhiên ấy cứ lặp đi lặp lại trong đầu tôi, vậy là có chuyện rồi, lại là chuyện không nhỏ. Jacob làm sao kia? Tôi sẽ phải làm gì với cậu ta? Người bạn thân nhất của tôi giờ đã… ra sao nhỉ? Trở thành kẻ thù của tôi rồi sao? Bất giác tôi co rúm người lại.

Gương mặt của ngài cảnh sát trưởng tức thì trở nên cảnh giác :

- Đừng có giận bố, được không?

- Giận ư?

- Ừm, cũng là chuyện về Edward nữa.

Đôi mắt tôi tất nhiên là sa sầm xuống.

Giọng nói của ngài cảnh sát trưởng trở nên gằn hơn :

- Bố đã cho phép nó vào nhà ta, có phải vậy không?

- Vâng - Tôi xác nhận - Bố có cho phép anh ấy được vào nhà ta một lúc. Vâng, và thi thoảng bố cũng có cho con được ra ngoài một lúc nữa - Tôi tiếp tục nói… một cách ma mãnh; tất nhiên là tôi biết mình sẽ còn tiếp tục bị cấm cung dài dài cho đến hết năm học - Và con vẫn luôn tuân thủ đúng luật lệ thời gian mà.

- Ừm, thì bố đang nói đến chuyện đó… - Chưa nói hết câu, gương mặt của ngài cảnh sát trưởng bỗng bạnh ra với một nụ cười tít cả mắt; trong giây phút ấy, bố tôi trông trẻ lại những hai mươi tuổi.

Hình như trong nụ cười đó có ẩn hiện một tia sáng le lói thì phải, song, tôi vẫn chậm rãi, rành rọt đáp lời :

- Con thấy khó hiểu quá, bố à. Chúng ta đang nói về Jacob, hay Edward, hay là chuyện con bị cấm không được ra khỏi cửa?

Nụ cười tươi rói của người đang ngồi đối diện với tôi lại được dịp lóe sáng :

- Cả ba chuyện đó.

- Làm sao mà chúng liên quan đến nhau được ạ? - Tôi không thể không hỏi lại, bắt đầu chú ý hơn.

- Thôi được rồi - Ngài cảnh sát trưởng thở dài, giơ cả hai tay lên như thể đang đầu hàng - Bố nghĩ rằng con xứng đáng được tha sớm vì đã tỏ ra rất ngoan. Ở lứa tuổi thanh thiếu niên như con mà bền bỉ chịu đựng được như thế kể ra cũng đáng nể lắm.

Hả? Giọng nói cũng như đôi lông mày của tôi tức thời nhướng cao lên.

- Thật vậy sao bố? Con được tự do rồi ư?

Nhưng vì sao lại như thế được nhỉ? Tôi vẫn đinh ninh rằng mình sẽ còn phải ru rú ở trong nhà dài dài, trừ khi là khăn gói ra khỏi nhà; vả lại, Edward cũng đâu có thu lượm được gì những suy nghĩ của bố…

Và kia, ngài cảnh sát trưởng giơ một ngón tay lên :

- Tất nhiên là có điều kiện.

Bố vừa dứt lời, bao háo hức trong tôi đột ngột biến đi đằng nào mất tăm.

- Thật không thể nào tưởng tượng ra được - Tôi rên rỉ.

- Bella, đây là lời đề nghị hơn là một lời yêu cầu, như thế được chưa? Con được tự do làm những gì con muốn. Nhưng bố hi vọng rằng con dùng quyền tự do đó… một cách sáng suốt.

- Bố nói như vậy là sao ạ?

Ngai cảnh sát trưởng lại thở dài, nói :

- Bố biết lúc nào con cũng chỉ muốn dành thời gian cho Edward…

- Con cũng dành thời gian cho cả Alice nữa mà bố - Tôi xen ngay vào. Em gái của Edward thì không bị ràng buộc giờ giấc đến thăm tôi. Cô ấy đến và đi lúc nào cũng được. Cô bạn rất có tài thuyết phục ngài cảnh sát trưởng.

- Đúng vậy - Bố tôi thừa nhận - Nhưng ngoài lũ trẻ nhà Cullen ra, con cũng còn có những bạn bè khác, Bella. Con đã từng… như thế còn gì.

Im lặng. Bố con tôi nhìn nhau, dễ có đến cả một lúc lâu.

- Lần cuối cùng con còn nói chuyện với Angela Weber là khi nào? - Cuối cùng, bố lên tiếng hỏi tôi bằng một giọng hơi sẵng.

- Dạ, thứ sáu, trong giờ ăn trưa ạ - Tôi trả lời ngay mà không cần suy nghĩ.

Trước khi Edward trở về, các bạn học của tôi đã chính thức phân thành hai nhóm. Tôi đặt biệt danh cho hai nhóm này là nhóm thiện và nhóm . Tôi cũng thường gọi là nhóm chúng tôi và nhóm bọn họ. Nhóm thiện gồm có Angela, người bạn trai đứng đắn của cô – Ben Cheney - và Mike Newton; ba người bạn này đã rộng lượng bỏ qua những hành vi kì quái của tôi khi Edward bỏ đi. Phe bọn họ thì có Lauren Mallory là nòng cốt, và hầu hết những người còn lại, trong đó có cả cô bạn đầu tiên tôi quen khi mới chân ướt chân ráo đến Forks; Jessica Stanley có vẻ như vẫn còn muốn tiếp tục hành trình chống lại Bella.

Edward trở lại, sự chia rẽ ấy lại càng trở nên rõ nét hơn bao giờ hết.

Sự trở về của Edward đã làm sứt mẻ tình bạn nơi Mike, nhưng cô bạn Angela thì vẫn kiên định trong tình cảm, và Ben thì tất nhiên là cùng phe với cô ấy. Dù cho hầu hết học sinh trong trường đều ác cảm với nhà Cullen, nhưng hôm nào, trong giờ ăn trưa, Angela cũng nhiệt thành chọn ngồi bên cạnh Alice. Sau vài tuần, có vẻ như Angela đã rất thích cái chỗ ngồi ấy. Quả thật khó lòng mà cưỡng lại được sức hút của những người nhà Cullen - một khi đã để cho các thành viên của nhà ấy có cơ hội tiếp cận với mình.

- Thế khi ra khỏi trường thì sao? - Ngài cảnh sát trưởng hỏi tới, cắt đứt cơn mơ màng của tôi.

- Tan trường, con có được gặp ai đâu bố. Con bị cấm cung mà, bố nhớ không? Với lại, Angela cũng có bạn trai nữa. Lúc nào bạn ấy cũng đi với Ben. Nếu mà con được tự do thật… - Tôi nói thêm, giọng nói lẩn quất những nghi ngờ - … tụi con sẽ trở thành hai cặp.

- Ờ. Nhưng mà… - Ngài cảnh sát trưởng ngập ngừng - Con với Jake đã từng thân nhau như hình với bóng, vậy mà bây giờ…

Tôi cắt ngang lời bố :

- B