Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

NGỌN ĐÈN KHÔNG TẮT - HỠI THẾ GIAN SẦU LÀ GÌ?
Cập nhật ngày: 23/09/2019

Thử hỏi thế gian ngọn đèn nào không tắt, có chăng chỉ là chuyện sớm hay muộn. Ngay cả mặt trời chói chang cũng có lúc khép mình chờ ngày mới đến. Thực tế như vậy, riêng tình cảm con người lại là những lí lẽ muôn đời không đoán được thì chuyện hiếm hoi nào lại không thể xảy ra. Ngọn đèn trong Nguyễn Ngọc Tư không rực rỡ, lấp lánh, vẫn hệt văn phong bà tác giả, ánh sáng phát ra đọng lại những tia sầu.

Đọc Nguyễn Ngọc Tư làm người ta yêu thêm mảnh đất quê hương Nam Bộ. Không vì phù sa cho lúa tốt, không vì cây lành trái ngọt quanh năm mà vì tình người mặn mòi hơn bất cứ giọt nước biển nào bạn từng nếm trải. Một vùng đất mà khi xa thấy quặn nhớ, lỡ đường không sợ vất vơ, mọi cánh cửa không chốt chặt, luôn sẵn lòng chờ đón bạn như người thân ruột rà. Cái xứ mà thiếu gì chớ lòng hào sảng thì cứ đầy ắp. Chú Tư lội sình bắt cá, cô Bảy hì hục chái bếp hun hút khói. Loay hoay buổi trời để đãi khách lỡ đường bữa cơm ngon. 
Ngọn đèn trong tâm tưởng là ngọn đèn mãi mãi không tắt được. Bởi vì ánh sáng phát ra đã ngấm vào từng hơi thở, thớ thịt, truyền từ đời này sang đời khác. Như ông lão hai Tương, đến ngày kỉ niệm cuộc khởi nghĩa, ông thay mặt đồng đội kể lại, chiến tích có, mất mát có. Chẳng phải ông là một ngọn đèn không tắt trong cuộc chiến đẫm máu hay sao, chẳng phải đồng đội đã khuất là những ngọn đèn không tắt trong lòng ông, trong lòng mọi người hay sao? Ông đi rồi thì nhỏ Tươi cũng tiếp nối ông nội, để cứ mỗi bận kỉ niệm ngày trọng đại, nó lại ê a câu chuyện của những ngọn đèn ấy, chân thực như thể đã từng kề vai chiến đấu. 

Rồi cũng tính hào sảng làm người xứ này nhiều phen nặng lòng. Ai sống vì tình nhiều hơn luôn là kẻ thua cuộc. Hỏi thử “Ai đem con sáo sang sông?”. Sáo trả lời thằng Phi chớ ai. Cái thằng gì mà cuộc đời phi lí hết sức. Phi lí chỗ bỏ học, bỏ tương lai rộng mở trước mặt về mần ruộng nuôi sắp em nhỏ ăn học. Phi lí chỗ để con gái nhà người ta chờ tới 24 tuổi, cái tuổi gái xứ này thuở đó kẹp nách ba con cũng còn trẻ chán. Phi lí ở chỗ chạy qua nhà trai, xem nhà xem gia cảnh, ưng bụng rồi về kêu người yêu “Em lấy chồng đi”. Rồi phi lí nhứt là giọng ca mùi mẫn hát vui đám cưới khắp xóm nhưng chẳng biết đến bao giờ hát đám cưới mình. Cuộc đời phi lí hết sức, mở lồng cho sáo sang sông. 

Nước mắt rơi theo nhiều dòng chảy, nếu chỉ rơi vì cay xè vị ớt, hành tây,… thì có khác chi nước lã. Rơi vì đọng tâm tư là giọt nước mắt của chân tình. Cũng rất muốn hỏi như Xuân Diệu: Hỡi thế gian tình là gì? Từ khi đọc Nguyễn Ngọc Tư lại muốn hỏi khác: Hỡi thế gian sầu là gì?
Cười không được, khóc chẳng xong. Có gì khổ bằng giữ hoài mối tơ lòng đã cũ. 
- Phùng Thị Cẩm Thúy -
#ngọn_đèn_không_tắt #nguyễn_ngọc_tư #nxbtre#review

(Link mua sách:https://bit.ly/2kxP0yj)
✅ Thông tin chương trình review "SÁCH TRẺ & TÔI": https://bit.ly/2J1VNcJ

Các Tin Tức Khác