Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

NGÀY XƯA CÓ MỘT CHUYỆN TÌNH
Cập nhật ngày: 20/12/2019

Nếu ai hỏi tôi tình yêu là thế nào, tôi sẽ không thể trả lời nhưng tôi đưa quyển sách này: "Đọc đi, tình yêu cũng giống như một câu chuyện tình thế đấy !" Cảm ơn những trang văn của Nguyễn Nhật Ánh đã đồng hành với tôi từ tuổi thơ đến khi chạm đến cái tuổi biết rung động, biết yêu và trân trọng những giá trị trong tình yêu giữa con người với con người.

 

"Lỗi lầm của con tim là lỗi lầm đáng tha thứ nhất trong tất cả lỗi lầm mà con người mắc phải". Khi đọc câu văn này tôi đã hiểu rằng con người ta vốn dĩ chẳng ai hoàn hảo cả. Khi chúng ta yêu, chúng ta luôn muốn mình trở nên thật tốt, là một phiên bản hoàn hảo nhất trong mắt người mình yêu. Điều này đúng, nhưng dù sao mỗi cá nhân chúng ta khi yêu sẽ ít nhiều mắc phải sai lầm, tự đâm đầu vào làm những việc ngu ngốc và khờ dại trong mắt người khác hoặc bị sự ích kỷ cầm tù khiến ta trở nên đáng trách.

Trước khi đọc quyển sách này, tôi luôn nghe người ta thường nói rằng tình yêu cao thượng nhất là khi ta nhìn thấy được người mình yêu hạnh phúc và điều này khiến ta hạnh phúc. Nhưng quan điểm của tôi lại giống với tác giả trong quyển sách này, điều hạnh phúc đó chẳng hề có vì vốn dĩ khi yêu cái ích kỷ đã là bản chất, nó không sai, làm sao có thể nhìn người mình yêu hạnh phúc bên người khác mà mình lại hạnh phúc cơ chứ?!. Vốn dĩ tình yêu muôn màu và khó định nghĩa được. "Người ta chỉ có thể định nghĩa tình yêu bằng tình yêu. Tình yêu là thứ không thể dán mác". Tôi nhận ra rằng để nhận xét một người trong cuộc yêu nào đó là xấu hay tốt, là khôn hay dại thì nó thật khập khiễng và chẳng có cái chuẩn nào phù hợp. 

Đây là câu chuyện tình về hai chàng trai là Vinh, Phúc và cô gái tên Miền. Họ khoác cùng một "chiếc áo tình bạn" nhưng một ngày, chiếc áo ấy chật lại phải thay bằng "chiếc áo tình yêu": Vinh yêu Miền, Miền yêu Phúc. Phúc yêu Miền nhưng đột nhiên lại mất tích, Vinh yêu Miền nên Vinh chấp nhận cả đứa con trong bụng Miền dù biết rằng Phúc mới là cha của đứa bé. Mọi chuyện như êm xuôi, Phúc lại quay về gặp lại Miền. Mọi thứ đảo lộn giữa tình yêu, tình bạn, tình nghĩa, tình cha con. Và kết thúc câu chuyện lại khiến người đọc phải suy ngẫm....

Nguyễn Nhật Ánh nói một câu rằng tình yêu chẳng liên quan gì đến lý trí, lí trý không biết yêu. Một lần nữa tôi lại đồng tình với quan điểm đó. Trước kia người ta hay phân loại tình yêu một bên lí trý, một bên là con tim nhưng với tôi, vốn dĩ ta gọi chữ "yêu" là nó đã bắt nguồn từ cảm xúc, mà cảm xúc thì chỉ có từ nhịp đập của trái tim. Tình cảm mà Vinh dành cho Miền hay tình cảm mà Miền dành cho Phúc lắm khi khiến con người ta như vượt đèn đỏ, lắm khi lại đi về đường một chiều và nó cũng đầy rẫy những lỗi lầm. Sự xung đột giữa lý trí và con tim cứ dằn xé Miền, sự ích kỷ của Phúc lại trỗi dậy, sự vị tha và hy sinh của Vinh lại được ban phát. Tất cả tạo nên một câu chuyện tình yêu của ba con người khiến người đọc cũng đi theo nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau như sự muôn màu của tình yêu mà Nguyễn Nhật Ánh đã vẽ nên trong "Ngày xưa có một chuyện tình". 

Nếu ai hỏi tôi tình yêu là thế nào, tôi sẽ không thể trả lời nhưng tôi đưa quyển sách này: "Đọc đi, tình yêu cũng giống như một câu chuyện tình thế đấy !"
Cảm ơn những trang văn của Nguyễn Nhật Ánh đã đồng hành với tôi từ tuổi thơ đến khi chạm đến cái tuổi biết rung động, biết yêu và trân trọng những giá trị trong tình yêu giữa con người với con người.

- Lê Ngọc Phương Trinh - 
#ngày_xưa_có_một_chuyện_tình#nguyễn_nhật_ánh

✅ Thông tin chương trình review "SÁCH TRẺ & TÔI": https://bit.ly/2J1VNcJ

✅ Link mua sách:
1. Tiki: https://bit.ly/2NmwbIx
2. Ybook: https://bit.ly/2Ptwcgw
3. Fahasa: https://bit.ly/32RA4vI
 

Các Tin Tức Khác