Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

MỘT TRĂM NGÀY TRƯỚC TUỔI HAI MƯƠI
Cập nhật ngày: 23/09/2019

"Một trăm ngày trước tuổi hai mươi" là cuốn nhật kí hài hước, gần gũi, cảm động mà nhà văn Đoàn Tuấn viết về chiến tranh biên giới Tây Nam.

Song, thay vì miêu tả các trận đánh, bom đạn, sự man rợ của quân Khmer Đỏ...ông lại khai thác một khía cạnh khác, độc đáo hơn - khoảng thời gian luyện tập trước khi ra chiến trường của những chàng trai "nửa dân, nửa lính" với xuất thân đa dạng: học sinh, sinh viên, nông dân, công nhân, "hai ngón"...

Độ tuổi, tâm trạng, hoàn cảnh sống khác nhau, "Một trăm ngày trước tuổi hai mươi" vẽ nên một bức tranh toàn cảnh đầy ắp niềm vui, nỗi buồn của những người lính trẻ. Mới cười lăn, cười bò trước những lí do "đào ngũ" của Cần, của Thảo như diện quân phục đi khoe cô giáo, bạn bè , làm mẫu cho bố vẽ, mình đã rơm rớm nước mắt bởi câu chuyện của Long Tây, của Kỳ ngố, của Phương. Thời cuộc khắc nghiệt, xã hội đưa đẩy đã gieo vào lòng họ biết bao uẩn ức, vết thương. Long Tây bị dè biểu, khinh khi vì là con lai Pháp. Kỳ Ngố bị xì xào, bàn tán do là con nhà "Nhân văn Giai phẩm". Phương thì xa rời Việt Nam đến một đất nước không phải nơi cô sinh ra cũng chưa một lần trở lại chỉ vì chiến tranh Việt - Trung cũng nổ ra song song với chiến tranh biên giới Tây Nam...

Nhưng, nếu chỉ có vậy, cuốn sách có lẽ đã không làm mình thích đến thế... "Một trăm ngày trước tuổi hai mươi" còn là những góc khuất, những bí mật mà mình chưa biết về người lính như đói ăn, cờ bạc, trộm cắp, tán gái...Là vẻ đẹp thiên nhiên, là tổ tiên, núi sông, cây bưởi, cây hồng bì, cây sim, cỏ may, cỏ tranh, cỏ mật...của người Mường. Là sự tốt bụng, chân chất mà dân Mường trao cho lính. Tưởng tượng cảnh chị Phiến ngồi bên cạnh Tuấn, ánh mắt xa xăm "Em biết không, chiến tranh thực sự đã xảy ra từ hôm các em đến nhà chị. Ngày mai, không biết các em có trở về không? Nhất định sẽ có ngày chị xuống Hà Nội thăm gia đình các em. Cho dù các em không may mắn.", bà cụ mẹ của anh Rét lọ mọ lên núi đào măng vầu, luộc rồi gọi Hoàng dậy tắm khi Hoàng bị ong đốt...mà mình không thể không yêu mến, cảm phục. Những người lính thật hạnh phúc vì đã gặp được họ - các "hiệp sĩ" thật thà, chỉ biết giúp đỡ, cho đi mà không đòi hỏi nhớ ơn hay đền đáp...

Cuốn sách kết thúc khi Cự, Cần, Sơn, Thảo, Hoàng... đã trưởng thành, biết yêu thương, nhường nhịn nhau hơn và thật sự ra chiến trận. 

Để ngày nay, mỗi khi nhìn lại trang sách chúng ta sẽ phì cười, chạnh lòng rồi tự hào vì những dí dỏm, tếu táo, sự hi sinh của họ - những người con của dải đất hình chữ S - đã dành trọn thanh xuân quý giá cho đất nước, quê hương.
- Trần Thị Phương -
#một_trăm_ngày_trước_tuổi_20 #đoàn_tuấn#nxbtre

(Link mua sách: https://bit.ly/2m2wY7E)
✅ Thông tin chương trình review "SÁCH TRẺ & TÔI": https://bit.ly/2J1VNcJ

Các Tin Tức Khác