Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

MIỀN NON CAO XỨ BỒ ĐÀO - SỰ HIỆN DIỆN CỦA NHỮNG NỖI ĐAU
Cập nhật ngày: 04/09/2019

Ấn tượng đầu tiên của tôi với cuốn sách này là cái tên Yann Martel - tác giả cuốn sách quá nổi tiếng Cuộc đời của Pi. Để rồi vì ấn tượng ấy mà cả phần một tôi đọc với tốc độ rùa bò giật cục như cách Tomás lái xe, cứ ngỡ sẽ gặp lại cái gì đó quen thuộc (mà tôi cũng chẳng rõ là gì), thế mà không phải.

Mãi đến hết phần một, gấp sách tạm nghỉ, tôi mới nhận ra giọng văn của Yann Martel vẫn lẩn quất trong xứ Bồ Đào. Đúng là vẫn thế, giọng văn mang nét hóm hỉnh, sự thông tuệ cùng cái nhìn rộng lượng bình thản của một nhà hiền triết. So với Cuộc đời của Pi, Miền non cao xứ Bồ Đào vừa giống vừa khác, như hai anh em có vẻ ngoài hao hao đủ để người ta biết đó là anh em, còn lại thì khác. Không phải một cuộc chiến sinh tồn giữa thiên nhiên hùng tráng và thử thách đức tin như Cuộc đời của Pi, Miền non cao xứ Bồ Đào mở một lối đi khác vào trái tim người đọc. Nơi con người dễ đồng cảm với nhau nhất là nơi những nỗi đau hiện diện.

Miền non cao xứ Bồ Đào có ba phần, có thể coi như ba câu chuyện nhỏ tách rời hay là một câu chuyện lớn, hiểu thế nào cũng được. Mỗi câu chuyện nhỏ vừa đủ gói gọn những cảm xúc được đẩy đến rất sâu, để rồi bước ra khỏi câu chuyện ấy là một cú hẫng nhẹ. Từng mẩu nhỏ vừa bình thường vừa vô lí trộn với nhau như mơ với thực, đôi khi chẳng rõ lúc nào là thực, lúc nào là mơ. Có những chi tiết thuộc về tâm linh chẳng cần lời lí giải, cũng là điều hiển nhiên bởi cuộc đời này ai chẳng biết là luôn có một thượng đế tối thượng, dù bạn có theo đạo nào hay không. Mà người ta có thể viết đẹp đến thế này về nỗi buồn ư, từ gốc rễ của nó là niềm hạnh phúc, cho đến khi vỡ tan như cái cốc thủy tinh để chất lỏng buồn bã thấm vào lòng đất? Không có đau đớn vật vã, chỉ có một giọng kể bình thản trước mọi điều, thế mà mô tả một nỗi buồn sâu không đáy, một khoảng không trống hoác đến nghẹn thở. 

Càng đọc nỗi buồn càng tan ra, từ anh chàng Tomás ôm mất mát trong tim muốn đi lùi để phản kháng lại thượng đế (anh ta chẳng còn gì để mất nữa) cho đến ngôi làng có tập tục đi lùi để tỏ lòng tiếc thương người quá cố, tất cả khiến người đọc ngấm dần chất men buồn bã mà chếnh choáng. Nỗi buồn lây lan, không phải, là nỗi buồn được sẻ chia. Người ta đồng cảm với nhau bằng những đau đớn mà người ta nếm trải. Không đối nghịch với nỗi đau, người ta nâng niu nó, vỗ về nó như một đứa trẻ. Người ta tôn thờ nó, đưa nó lên thành một nghi lễ thiêng liêng. Dường như đó là cách duy nhất để nỗi đau ở lại với ta trong sự nhung nhớ dịu dàng, thay vì tìm cách lãng quên nhanh chóng và để lại vết sẹo nhức nhối như những con người hiện đại.

Dù viết nhiều về nỗi buồn, Miền non cao xứ Bồ Đào không phải một cuốn sách bi quan. Chất giọng hóm hỉnh thông minh của Yann Martel khiến giữa những câu chuyện buồn ta vẫn có thể mỉm cười, bởi những ngọt ngào và hạnh phúc không bao giờ tắt lịm, dù là trong ký ức. Cuốn sách không một chi tiết thừa, không để cho bạn một phút nào rảnh rỗi, cho đến khi bạn đi qua cả ba câu chuyện. Và phần cuối dần kéo câu chuyện về nơi bắt đầu, khép lại vòng tròn hoàn hảo. Đó là sự cân bằng, không đẹp lung linh "hạnh phúc mãi mãi", mà là bình an bao phủ thế giới, ôm ấp sự hiện diện của những nỗi đau. Ở trang cuối, bằng sự bình thản lạ lùng, cái chết lại xuất hiện. Nhưng không sao, chúng ta không cần khóc vì cuốn sách, vì cái chết hay nỗi buồn, mọi thứ đều ở đúng chỗ của nó trong thế giới này đó thôi.

- Nguyễn Quỳnh Mai -
#miền_non_cao_xứ_bồ_đào #YannMarte #nxbtre#review

✅ Thông tin chương trình review "SÁCH TRẺ & TÔI": https://bit.ly/2J1VNcJ

Các Tin Tức Khác