Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

MẮT BIẾC - GIẤC MỘNG DÀI CỦA KẺ SI TÌNH
Cập nhật ngày: 27/08/2019

Đời này, ai mà không có một mối tình khắc cốt ghi tâm. Đời này, ai mà không có một ánh mắt đắm say khôn cùng. 

Tôi cứ tưởng có một người ngang qua mùa hạ, chạy trốn vết đâm nhoi nhói của đám cỏ may ven đường đã là buồn nhất. Hay anh chàng mười bảy tuổi viếng tình yêu của mình bằng những cành hoa cúc trước hiên nhà đã là đáy sâu của tuyệt vọng. Nhưng hóa ra, cả đời chỉ quẩn quanh vì một ánh mắt mới thực khiến người ta ám ảnh, khó quên. 

Từ khi còn là một cậu bé, Ngạn đã lặn ngụp trong đôi mắt sâu như biển hồ của Hà Lan. Lúc ấy chỉ nghĩ, thích một ánh mắt nên muốn bên người ta cả đời. Cùng nhau lớn lên, cùng nhau trải qua biết bao kỉ niệm thời niên thiếu, tưởng những tháng ngày hồn nhiên, trong trẻo sau này sẽ trở thành kí ức tuyệt đẹp mà không ngờ lại thành nỗi đau trường kỳ. 

Ở ngưỡng cửa của tuổi mới lớn, Hà Lan đến thành phố với tất cả sự háo hức, nhiệt huyết của tuổi trẻ thì Ngạn lại bỏ quên tâm hồn mình ở làng Đo Đo. Khi Hà Lan khám phá ánh sáng đô thị, Ngạn lại mơ màng ngủ trên đồi sim. Cứ thế, thành phố mà hai người đặt chân tới trở thành lằn ranh chia cắt tất cả. Hai tư tưởng đi ngược hướng, điểm chung duy nhất chỉ là cái ngoái đầu.

Tình cảm của cậu bé ngày nào nay đã thành mối tình đơn phương câm lặng. Dù dốc hết ruột gan cũng không níu nổi bước chân của người con gái mình thương. 
Thành thị lấy mất Hà Lan, rồi lại trả về cho Ngạn một Trà Long. Nuôi nấng con gái của người mình yêu tha thiết với một người con trai phụ bạc hẳn là đau lòng. Thế nhưng, vì tình yêu mà lựa chọn, vì tình yêu mà bỏ lỡ đời mình, Ngạn biến tất cả những gì anh đã dành cho Hà Lan mà không thể nói thành sự tận tụy dành cho Trà Long. Đời dài là thế, mà cuối cùng chỉ gói gọn trong một đôi mắt biếc.

Nếu như những truyện khác khiến người đọc chỉ nhớ mỗi nhân vật, thì Mắt biếc lại là cuối sách khiến người ta nhớ cả một địa danh. Nói Ngạn say mê Hà Lan cũng đúng, nhưng hơn cả Ngạn yêu Hà Lan thuộc về làng Đo Đo. Ngôi làng với những đồi sim trải dài nhuộm tím tuổi thơ. Ngôi làng với bao dấu chân mà dù có chất chồng lên nhau vẫn cứ in dấu đậm sâu trong lòng người ở lại.

Cứ tưởng, năm dài tháng rộng đã khiến Ngạn quên đi Hà Lan, nhưng đến khi nhìn vào đôi mắt Trà Long mới giật mình nhận ra, giấc mơ dài mang tên Hà Lan chưa bao giờ Ngạn tỉnh, và đôi mắt biếc năm nào chưa bao giờ thôi phai.
Ai về qua chỗ người thương
Đứng giùm tôi
Trước cổng trường ngày xưa
Ướt giùm tôi
Chút trời mưa
Để nghe trên tóc
Hương vừa bay đi...
- Thiên Tư -
#Mắt_biếc #nguyễn_nhật_ánh #review #nxbtre

✅ Thông tin chương trình review "SÁCH TRẺ & TÔI": https://bit.ly/2J1VNcJ

Các Tin Tức Khác