Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

MẮT BIẾC: CHUYẾN HÀNH TRÌNH BUỒN MÀ ĐẦY ĐẸP ĐẼ
Cập nhật ngày: 15/08/2019

Một chàng trai với một mối tình thật đẹp, là điều tôi thấy ở “Mắt biếc”. Tại sao lại đẹp? Dù rõ ràng là nó buồn cơ mà? Ừ, nó buồn thật. Nhưng nó vẫn đẹp.

Xuyên suốt câu chuyện vẫn luôn là tình cảm của Ngạn dành cho Hà Lan. Thứ tình cảm chân thành, không cần hồi đáp, không cần những lời hoa mĩ, chỉ đơn giản là âm thầm, gửi gắm hết cho Lan. Thứ tình cảm ấy, chẳng phải rất đẹp hay sao? Cũng chính vì nó thật đẹp, mà đã làm cho người đọc càng thêm buồn. Như tôi, đã đi cùng Ngạn hết cả câu chuyện, nó như là một chuyến hành trình hồi ức mà Nguyễn Nhật Ánh đã cố tình đưa tôi đi cùng. Thế là tôi và Ngạn đã cùng nhau trên một quãng đường nhỏ, có mật ngọt và cũng có mùi sầu, riêng. Khó lòng quên được.
Chuyến xe bắt đầu ở làng Đo Đo, cùng một cậu bé tên Ngạn, trải qua tuổi học trò đầy ngỗ nghịch. Từ những lần liều mình hái thị bên vườn nhà ông Cửu Hoành, đến những lần đánh nhau đến u đầu, tím mặt. Nhưng tất cả đều là những kí ức rất đẹp, vì nơi đó, có Lan. Đúng vậy, tất thảy những việc đó đều là vì Lan. Ta cảm nhận được thứ tình cảm ngây ngô. Nó đang chớm nở, lớn lên từ từ trong trái tim của một thằng nhóc vẫn còn ngu ngơ. 
“Nhưng dù sao đời nó sẽ khổ.”
“Lớn lên, cháu sẽ cưới nó làm vợ, bà ạ!”
Và đó là câu nói đã khiến tôi ám ảnh xuyên suốt câu chuyện về sau. Tôi muốn mơ, mơ về một chuyện tình thật đẹp cho Ngạn. Thế nhưng mọi thứ không diễn ra như vậy, hành trình còn lại, toàn là những nỗi buồn khó nói nên lời. 
Tại sao vậy Hà Lan? Tại sao nhất quyết không phải là Ngạn? Tại sao vậy? Bao nhiêu câu hỏi lẫn nỗi buồn ập tới. Cảm giác lòng ngực thắt lại, chờ một cái kết vẹn toàn, sau đó thì đổ vỡ, không còn gì. 
Thế đó, nhưng nó vẫn là một chuyện tình đẹp. Ngạn có một trái tim thật lớn không chỉ gói gọn trong tình yêu dành cho Lan nữa. Là một trái tim vị tha. Nhưng sau cùng, vẫn là một trái tim chất chứa những nỗi buồn tưởng chừng đã nguội lạnh từ lâu.
Thế đó, một chuyến hành trình buồn nhưng đầy đẹp đẽ chạy qua ngang qua đời tôi. Dù chỉ là một thoáng nhưng cũng đủ làm tôi ám ảnh đến tận bây giờ. 
“Mắt biếc ngày ấy còn đó không, để tôi tiếp tục mơ. Mơ thôi cũng được.”

- Nguyễn Tuấn Kiệt- 
#mắt_biếc #nguyễn_nhật_ánh #review #

✅ Thông tin chương trình "SÁCH TRẺ & TÔI":https://bit.ly/2J1VNcJ

Các Tin Tức Khác