Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

HẠ ĐỎ
Cập nhật ngày: 22/08/2019

Sáng nay, bản tình ca của những gã ve sầu đã thôi nỉ non, day dứt. Nắng cũng thôi gay gắt trên những con đường đất đỏ lấm phân trâu. Mùa hè còn sót lại rơi vãi trên những tán phượng già rát bỏng.

Hoa học trò- tôi thích gọi loài hoa này như vậy, cái tên gợi nhớ về những kỉ niệm xa xăm. Để mỗi khi nhìn thấy những cánh bướm đỏ rực vẽ lên nền trời xanh, lòng tôi lại buồn man mác. Cái màu chia li rực rỡ ấy bao giờ cũng khiến tôi nhớ về một mùa hè rất đặc biệt, mùa hè trong tác phẩm Hạ đỏ của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh.

Đó là mùa hè ở miền quê ngoại được vẽ nên bởi màu kí ức của Chương. Sau những ngày tháng ôn thi vất vả và trải qua kì thi vào lớp 10, Chương được bố mẹ cho về quê đổi gió. Từ đây câu chuyện của cậu trai thành phố trong ba tháng hè ở miền quê bắt đầu.

Ai lớn lên ở quê thì có lẽ những trò chăn trâu, tắm suổi, bắn chim hay ăn trộm trái cây đã chẳng còn xa lạ gì nữa rồi. Cái nắng cháy da cháy thịt của trưa hè không cản nổi bước chân của những đứa trẻ quê hiếu động, nghịch ngợm. Chúng cứ đầu trần, chân đất mà chẳng bao giờ lo ốm đau. Cũng đã lâu lắm rồi, tuổi thơ của tôi mới được tái hiện sinh động như vậy. Bằng ngôn ngữ giản dị, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã khiến kí ức của bao độc giả nhảy múa trên những trang giấy. Chúng ta lần nữa được trở về tuổi thơ, được hòa mình vào những trò vui của Chương, của Nhạn, Dế. Có ai bắt gặp mình nấp ở những ruộng khoai, ruộng sắn trong trận chiến với tụi thằng Dư không? Hay có ai thòm thèm khi nghĩ về trái xoài ngọt lịm nơi vườn nhà nhỏ Thơm không? Cái làng quê nhỏ bé, yên bình ấy như bị khuấy động bởi những đứa trẻ.

Cứ thế cái nắng hè gay gắt sớm tôi luyện Chương thành 1 chàng thanh niên cứng cáp, rắn rỏi. Và cũng trong mùa hè ấy, Chương biết thế nào là mối tình đầu trong veo của tuổi học trò. Mối tình đầu của Chương mang cái tên vô cùng đặc biệt _ Út Thêm. Và Út xuất hiện trong đời Chương với nụ cười răng khểnh dễ thương, với ánh mắt hồn nhiên vô tư lự.

Tôi cực kì thích chi tiết bó hoa cỏ may Út Thêm tặng Chương ở cuối truyện. Vì tôi thích hoa cỏ may, loài hoa mọc đầy ở vùng quê. Loài hoa đó mọc đầy trên lối về nhà Út Thêm. Nó bám đầy gấu quần Chương mỗi buổi chiều về để lòng Chương lưu luyến không nguôi. Hoa cỏ may đẹp một vẻ bình dị, nó mang đậm cái hồn quê với sức sống mãnh liệt. 

Trước khi mùa hè kết thúc, bạn hãy thử đọc Hạ đỏ. Nó sẽ không khiến bạn phải thất vọng đâu. Nó sẽ khiến mùa hè của bạn rực rỡ hơn, lưu luyến hơn. Tôi hứa đấy!
- Phạm Thúy Quyên - 
#hạ_đỏ #nguyễn_nhật_ánh #nxbtre #review

✅ Thông tin chương trình review "SÁCH TRẺ & TÔI": https://bit.ly/2J1VNcJ

Các Tin Tức Khác