Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

ĐONG TẤM LÒNG - DUNG DỊ MÀ DỄ THẤM!
Cập nhật ngày: 15/08/2019

Viết về cuộc sống dân dã mộc mạc của người dân miền Tây sông nước, có lẽ tôi chưa gặp cây bút nào giản dị mà dễ dàng đi vào lòng người như Nguyễn Ngọc Tư.

"Đong tấm lòng" là quà tặng của một người bạn miền Bắc nhân dịp tôi tốt nghiệp đại học. Cuốn sách tập hợp những bài tản văn chị viết về vô vàn những vấn đề trong cuộc sống. Độc giả sẽ tìm thấy ở đây những câu chuyện hết sức bình thường mà chắc chắn ai cũng một lần trải qua hoặc chứng kiến, hoặc cũng có thể đã suy nghĩ tới nhưng không thể vận dụng hết ngôn từ để diễn tả. 

Nguyễn Ngọc Tư sẽ thay chúng ta làm việc đó. Dưới cái nhìn tinh tế của một nhà văn, một người phụ nữ nhiều suy tư và trăn trở, những vấn đề tưởng chừng nhỏ nhặt lại trở nên thật nên thơ, thật xúc động. Đó là một chút bồi hồi nuối tiếc khi hoài niệm về thời nhà tranh vách lá, bà con chòm xóm đổi công cho nhau, giúp đỡ nhau xây dựng một mái ấm; là một chút xót xa khi hai người bạn đèo nhau trên chiếc xe máy chạy hàng trăm cây số để tìm kiếm một cuộc sum vầy bên bàn nhậu với những người anh em chiến hữu, tưởng chừng gắn bó keo sơn nhưng đi hoài không tới, có lẽ ai đó trong chúng ta đôi lần đều có cảm giác "thèm người" nhưng lại mải mê tìm kiếm quá xa xôi trong khi chỉ cần dừng lại một chút thôi đã thấy người bên cạnh; đôi khi đó là sự chiêm nghiệm "nước cũ mơ nguồn" khi con người đã đến tuổi xế chiều mà vẫn chưa trả lời được câu hỏi mình đến từ đâu... Văn của Tư là vậy, không hề cầu kì hoa mĩ, đơn giản như những lời quan tâm trò chuyện giữa người với người nhưng cũng chất chứa nhiều tâm sự khiến người đọc phải suy ngẫm.

Tôi đã rưng rưng theo dõi hành trình cô cháu gái lần đầu được theo bà đi chợ, giấc ngủ trẻ thơ đến thật dễ dàng trên chiếc ghe, giữa bao nhiêu cây trái trong vườn được bà chắt chiu đem bán; bà chỉ ăn gói xôi và mua cho cháu một tô hủ tiếu, tô hủ tiếu đầu tiên trong đời "sắc mặn như kho" nhưng mãi đến 28 năm sau nó vẫn còn phảng phất mùi trầu cùng tình thương chan chứa mà bà gửi gắm. Tôi cũng từng là một cô bé con theo chân bà nội từ sáng sớm tinh mơ khi bà quảy từng bó rau, nhúm ớt trong vườn mang lên chợ bán. Ngày ấy cầu qua sông tới chợ vẫn là cây cầu nhỏ cheo leo. Rồi tôi xa nhà, cầu mới xây lên thật rộng rãi, vững chắc, bà nội thì xa tôi mãi mãi rồi. Hình như bao năm xa nhà, tôi đã quên mất không lần nào nhìn xuống xem gánh rau của nội so với ngày tôi còn nhỏ bây giờ đã vơi hay đầy. Đọc văn của Tư, tôi nghẹn ngào vì kỷ niệm ngủ quên dâng đầy nơi khoé mắt.

Nếu bạn hỏi tôi yêu quý văn chương Nguyễn Ngọc Tư vì điều gì thì có lẽ rất khó để trả lời một cách trọn vẹn. Tuy nhiên ở "Đong tấm lòng", tôi có thể khẳng định điều gây cho tôi nhiều xúc cảm chính là giọng văn chân thật, dung dị nhưng gợi nhiều suy tư về hơi thở cuộc sống, hơn hết, tôi tìm thấy một phần bản thân mình trong đó. Hy vọng bạn cũng vậy.

- Nguyễn Thị Thy Trang - 
#Đong_tấm_lòng #nguyễn_ngọc_tư #review

✅ Thông tin chương trình "SÁCH TRẺ & TÔI":https://bit.ly/2J1VNcJ

Các Tin Tức Khác