Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

“Đong tấm lòng” – Đong sao cho vừa?
Cập nhật ngày: 25/11/2019

Giữa người với người, giữa tình thân với tình thân, giữa thiện và ác, giữa lạ và quen, giữa sợ và vui, giữa mệt mỏi và bình yên,... là tình người, là những chốn để về, là những người để nhớ, là ký ức chẳng thể quên, là cái thương mềm yếu bị che giấu bởi sự xô bồ của hiện tại, là những cái chót dại cần sự tha thứ, sự bồng bột đến ngày tĩnh lặng nhận ra, là những hối lỗi mong vẫn kịp có người nhận.


Chồng tôi cầm cuốn Tản văn “Đong tấm lòng” của tác giả Nguyễn Ngọc Tư lên rồi đặt xuống kêu “sao khó hiểu vậy trời!”. Từ những tựa đề của truyện đã khó hiểu, ngắn ngủn, bâng quơ, lững thững như đặt nhầm, như kiểu tôi chỉ có vậy đó, hiểu hay không thì tùy, nói thêm chắc gì đã hiều. Như chồng hỏi vợ “sao em khó hiểu vậy?”, như vợ hỏi chồng “sao anh làm vậy?”, thỉnh thoảng mình nhìn người khác và hỏi “sao họ kỳ vậy? Sao lại đối xử như vậy? Sao lại như vậy?,...” những câu hỏi bỏ ngỏ, chẳng có thời gian tìm đến tận cùng của câu trả lời.
Làm sao để trả lời đây? chẳng có thời gian cho mấy chuyện viển vông, không đem đến tiền và danh tiếng, nhưng để trả lời cũng thật khó, khi mỗi người sống đều có quan điểm khác nhau, pháp luật vẫn còn lỗ hổng nói chi lòng người, cũng chẳng thể lý thuyết suông như lời khuyên trên mạng: Bạn phải đứng vào vị trí người khác, phải cãi nhau văn minh, phải tốt với mình thì mới có thể tốt với người khác. Ngẫm sao thấy khó, đứng vị trí mình thôi đã phải đóng đủ vai, sao có thể thêm vai của người khác. Cãi nhau lửa muốn rực lên đầu kêu nói lời ngọt sao thốt được ra, thấy đầy người tốt với bản thân hết mực mà không biết tốt với người khác được bao phần. Chỉ là nghe khuyên sao khó làm, nghe kể lại biết tự ngẫm, tự thông thì sao.
Tôi lại tự hỏi mình “ khó hiểu hay không muốn hiểu?”. Lật giở từng trang, bước vào từng câu truyện sao như thấy mình trong đó, thấy người thân mình bước qua, thấy chuyện mình đã từng gặp, khoảnh khắc đã từng va, cảm xúc đã từng dậy. 
Những ngẫm ngợi về chuyện ngày nay, chuyện người xưa, về dăm ba chuyện tự nghĩ ra nhân vật dựa trên tình huống có thật, mà thấy rất thật. Người dì trong câu truyện kia sao giống cậu mình dưới quê, bà già này giống bà cố mình quá, mình đã từng nghĩ như anh chàng trong câu truyện kia rồi thì phải? đến con vịt, ngọn cỏ, bụi cây trong truyện cũng phác họa lên cái không gian mình đã từng sống, từng đặt chân đến.
Chẳng nghĩ ngợi xa xôi, cũng chẳng bắt bản thân phải hiểu từng chữ, chỉ là những hình ảnh, những cảm xúc cứ từ từ hiện rõ ra, ta như đang đứng giữa không gian xưa, giữa những khoảng khắc đã trôi tuột và những cảm xúc bị mai một.
Chồng tôi thấy khó hiểu và không còn kiên trì để hiểu thêm con chữ nào trong đó, còn tôi, tôi như dần hiểu ra, hiện tại được dệt lên từ quá khứ, tôi dần vứt bỏ quá khứ nên hiện tại mới có chút lộn xộn, chí ít là có những khi không hiểu sao mình hành xử vậy. Lòng mình chưa hiểu rõ, chẳng đo nổi, đo sao lòng người, biết sao mà trách mà thương, mà biết lấy thước đo nào để đánh giá những thứ chẳng thể trả bằng tiền hay trao đổi bằng vật chất.
Giữa người với người, giữa tình thân với tình thân, giữa thiện và ác, giữa lạ và quen, giữa sợ và vui, giữa mệt mỏi và bình yên,... là tình người, là những chốn để về, là những người để nhớ, là ký ức chẳng thể quên, là cái thương mềm yếu bị che giấu bởi sự xô bồ của hiện tại, là những cái chót dại cần sự tha thứ, sự bồng bột đến ngày tĩnh lặng nhận ra, là những hối lỗi mong vẫn kịp có người nhận.
Mỗi câu truyện trong Tản văn như những mảnh ghép bị vứt lung tung, ta bỗng thấy rồi lượm lại, lượm lại từng khoảnh khắc, từng cảm xúc ta đã bỏ quên để ghép vào những góc nhỏ của bản thân mình.

- Nguyễn Thị Ngọc Bích - 
#đong_tấm_lòng #nguyễn_ngọc_tư #nxbtre#review

✅ Thông tin chương trình review "SÁCH TRẺ & TÔI": https://bit.ly/2J1VNcJ

✅ Link mua sách:
1. Tiki: https://bit.ly/33HtIiG
2. Fahasa: https://bit.ly/2MVWOns

Các Tin Tức Khác