Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

ĐONG TẤM LÒNG
Cập nhật ngày: 04/09/2019

Nếu như bác Ánh có thể khiến tôi vui lên đôi chút với những mối tình thời học sinh đã qua từ rất lâu mà ta ngỡ như sẽ chẳng bao giờ gặp lại, vậy mà tôi lại chọn cô Tư vào cái ngày mưa ấy, chọn "Đong tấm lòng" thay vì "Mắt biếc" hay "Hạ đỏ", và cứ thế tôi gặm nhắm nỗi buồn và chìm sâu vào bên trong nó…

Có lẽ với độc giả của cô Tư sẽ chẳng còn lạ với cảm giác lành lạnh đến gai người, sửng sốt khi đi qua vài mảnh đời bất hạnh và tự hỏi: "Liệu trên đời còn gì gọi là đau thương nữa?". Ở đây ta có thể biết đến một Cà Mau của những con người thật thà, nhiệt huyết, phóng khoáng và hiếu khách nhưng cũng không kém phần chịu chơi bởi "...Sau ba ly rượu xình xang ta sẽ biết có bao nhiêu lúa trong bồ, thêm ba ly nữa biết có bao nhiêu vàng dưới đáy tủ…". Chẳng còn gì lạ, cuộc đời là vậy, cứ trôi nổi trong bất tận, chẳng còn gì khiến con người ta ngập ngừng hay sợ hãi nữa mà thay vào đó là sự vô cảm đeo bám trong tâm trí như kẻ ăn hại bất nhân, dửng dưng trước mọi chuyện xảy đến cũng có lẽ là vì cái xứ này đã ẩn chứa biết bao nhiêu thứ lạ lẫm dưới ranh giới giữa cái phần con và cái phần người.
Mỗi câu chuyện là ta lại bắt gặp một vài mảnh đời đang vùng vẫy trong tuyệt vọng, ngoi lên ngụp xuống trong cái "bể" mà ta gọi là cuộc đời với những định kiến đã xoá sổ cái phần người còn sót lại. Nó làm tôi nhớ đến dì Chín khi đến ngày giỗ ông luôn mang theo những thứ có thể là rẻ nhưng đó là tấm lòng chẳng bao giờ đong đếm được, vậy mà dì lại bị tổn thương khi người ta "đo" nhau bằng vài tờ giấy bạc lạnh tanh bốc lên thứ khoảng cách khiến con người xa nhau hàng vạn dặm dù ở ngay bên cạnh.
Đôi khi có những câu chuyện khiến cho ta thấy ấm lòng, ta thấy rằng đâu đó trên những mảnh đất cằn cỗi chỉ toàn đá và sỏi lại có chút tình người còn đọng lại. Đó là cố Tám, người đã sống và đem yêu thương đến để san sẻ cho mọi vật "Chủ rộng lòng, căn nhà cũng mở với đất trời cho dù có khép bao nhiêu cửa". 
"Đong tấm lòng" có lẽ là lời nhắc của cô Tư về tình người đang dần bị phai nhạt đi, về những xứ sở rất gần nhưng lại xa xăm nơi con người vẫn sống cho thân xác chưa chết của mình. Có thể vài câu chuyện sẽ bị bỏ lửng, để người đọc hững hờ giữa những cái kết đột nhiên hiện lên trong đầu, thắc mắc rồi liệu nhân vật Tám lê ấy đã trôi về miệt nào? Hay một người không tên tuổi nào đó sẽ ra sao? Và một lô lốc những câu hỏi mà có lẽ sẽ chẳng có lấy nổi một câu trả lời. 
Hãy đọc thật chậm từng câu chữ để cảm nhận và nhặt nhạnh từng mảnh kí ức đã vỡ vụn nằm vương vãi rồi chắp vá vào phần tâm hồn rỗng không của mình. Coi như đền bù cho phần tình người bị ai đó lấy mất...

- Nguyễn Bùi Bảo Trang - 
#đong_tấm_lòng #nguyễn_ngọc_tư #nxbtre #review

✅ Thông tin chương trình review "SÁCH TRẺ & TÔI": https://bit.ly/2J1VNcJ

Các Tin Tức Khác