Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

CHO TÔI XIN MỘT VÉ ĐI TUỔI THƠ
Cập nhật ngày: 23/09/2019

Đọc “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”, tôi không thể không bất chợt nghĩ về “Hoàng tử bé” của Antoine de Saint-Exupéry, bởi đơn giản, đó dường như đều là những cuốn sách – như Nguyễn Nhật Ánh nói – không viết cho trẻ em, mà viết cho những người đã từng là trẻ em…

Chúng ta, những năm tháng ấy, hẳn đều từng trải qua cảm giác lười biếng khi phải đến trường. Mỗi sáng thức dậy trong sự thúc ép của phụ huynh, đánh răng rửa mặt và ăn sáng như một chú robot, rồi hối hả thu xếp tập vở vội vãi chạy đến trường. Đều đã từng thích thú ngồi bàn chót, tham gia vào bao trò chơi ngấm ngầm trong giờ học và luôn mong mỏi giờ ra chơi. 
Chúng ta, hẳn đều đã từng muốn làm những điều khác biệt, muốn ăn cơm trong thau hơn trong chén, muốn uống nước trong chai hơn trong ly, cảm giác cơm và nước đều ngon hơn khi được đựng trong những thứ “bất thường trong mắt phụ huynh” đó. Ta hẳn cũng đã từng coi những thứ “không đủ dinh dưỡng, không tốt cho sức khỏe” như mì gói, bim bim là sơn hào hải vị ngon nhất trên đời. 
Chúng ta hẳn cũng đã từng muốn đặt lại tên cho mọi thứ trên đời, muốn xây dựng một trật tự thế giới của riêng mình, để hai nhân hai không còn bằng bốn và cái tay không còn được gọi là cái tay…
Chúng ta hẳn cũng đều đã từng cùng lũ bạn thò lò mũi xanh chơi trò gia đình, đóng vai vợ chồng, cha mẹ, anh em, bắt chước những gì nhìn thấy từ người lớn, muốn tự kiếm tiền bằng một cách nào đó để khỏi phải xin bố mẹ, như cái cách mà cu Mùi, con Tủn, con Tí Sún và thằng Hải Cò đã làm để rồi gây nên bao câu chuyện dở khóc dở cười. 
Chúng ta đều đã từng đi qua khung trời ấu thơ như vậy, nhưng một ngày kia, khi lớn lên, trải qua những dâu bể cuộc đời, chúng ta quên mất rằng mình đã từng như thế. Để rồi những con Tủn, cái Tí, thằng Hải Cò ngây ngô ngày bé trở thành những ông nọ bà kia với những trái lo phải nghĩ của tuổi trưởng thành, đánh mất đi phần hồn thơ ngây từng có, quên mất rằng thế giới của mình từng trong trẻo và giản đơn tới vậy. 
Đọc “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ”, tôi tin rằng mỗi người chúng ta đều thấy chính mình trong đó, giữa những cu Mùi, thằng Hải Cò, con Tí, con Tủn. Thật ra, chúng ta chưa từng quên. Tuổi thơ qua đi như một giấc mộng dài, tất cả chỉ đơn giản là bị vùi lấp đâu đó, giữa tháng năm chồng chất, giữa những tất tả lo toan, giữa những sân si đời thường. Và chỉ cần một tác động, chúng sẽ ào ạt trở về, để ta được sống lại suối nguồn tươi trẻ, dòng suối đủ trong lành để tưới mát những tâm hồn khô cằn vì năm tháng, đủ để những người đã từng là trẻ con có thêm sức mạnh vượt qua những khó khăn, thử thách của tuổi trưởng thành. 

- Đinh Thị Nhâm -
#cho_tôi_xin_một_vé_đi_tuổi_thơ#nguyễn_nhật_ánh #nxbtre #review

✅ Thông tin chương trình review "SÁCH TRẺ & TÔI": https://bit.ly/2J1VNcJ

(Link mua sách: https://bit.ly/2k6K03r)

Các Tin Tức Khác