Nuôi dưỡng tâm hồn - khơi nguồn tri thức

Góp Ý

BONG BÓNG LÊN TRỜI
Cập nhật ngày: 23/09/2019

Tôi đã đi qua những năm tháng tuổi thơ thật nhẹ nhàng và nhiều mộng mơ. Ngày đó tôi luôn tin về những điều kì diệu, về thế giới cổ tích nơi có những bà tiên, ông bụt với phép màu và thần thông quảng đại.

Cho đến bây giờ khi đã trở thành một sinh viên đại học, niềm tin của tôi vào thế giới cổ tích vẫn còn mãnh liệt nhưng không còn là hình ảnh thần tiên khi xưa nữa, đó là những câu chuyện cổ tích đời thật bước ra từ cuộc sống thường ngày. Đọc “ Bong bóng lên trời” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, các bạn sẽ hiểu được vì sao tôi lại nói như thế.

Câu chuyện xoay quanh nhân vật Thường - một cậu học sinh lớp 11. Mở đầu tác phẩm là cảnh ông Phong - ba của Thường vì bắt cướp mà đã hi sinh mạng sống của mình, để lại ba mẹ con Thường nương tựa nhau trên cõi đời này với cuộc sống vốn đã khó khăn nay càng chật vật hơn nữa. Thương mẹ vất vả làm việc đến cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có Thường đã học theo cậu bé viết thuê xứ Florence len lén giúp mẹ chấm bài nhưng chỉ được vài hôm thì mẹ đã phát hiện. Nhưng với một người con hiếu thảo như Thường, anh không cho phép mình để mẹ làm việc cật lực như vậy. Anh theo chú Kiến học nghề bán kẹo kéo rồi ngày ngày đến bán trước cổng trường tiểu học Phương Nam. Thường lại nói dối mẹ là anh đi làm gia sư. Cứ như thế, Thường buổi sáng học ở trường còn buổi chiều thì đi bán kẹo. Những ngày tháng làm anh chàng bán kẹo kéo, Thường đã kết bạn với Tài Khôn - cô bé bán bong bóng. 

Chính sự lạc quan của Tài Khôn đã giúp cho Thường không còn mặc cảm nghèo khổ và yêu đời hơn. Đầu câu chuyện là ba Thường bắt cướp còn cuối câu chuyện thì Thường lại trở thành một người hùng như ba của anh.

Điều cổ tích mà tôi cảm nhận được ở “Bong bóng lên trời” là hình ảnh chùm bong bóng được Tài Khôn và Thường thả lên trời vào lúc trời mưa ế khách. Cả hai viết những ước nguyện của mình vào giấy rồi cột vào đuôi bong bóng cho nó bay lên. Những điều ước bình dị nhỏ nhoi theo chùm bong bóng đủ màu sắc bay lên trời và “ khoảnh khắc chùm bong bóng lượn lờ nhấc mình bay lên khỏi mặt đất đầy bụi bặm này, Thường cảm thấy lòng mình nhẹ bổng và lâng lâng một cách lạ lùng”. 
Chùm bong bóng được thả lên trời ấy đã xuất hiện trong giấc mơ của Thường, giúp anh tỉnh dậy sau hai ngày hôn mê khi bị tai nạn vì giúp người ta chặn tên cướp. Cuối truyện, hình ảnh chùm bóng bay còn xuất hiện sau cửa sổ phòng bệnh của Thường, những quả bóng đầy đủ màu sắc đang dần nhấc mình khỏi mặt đất để bay lên trời, bỏ lại những trói buộc tầm thường để hướng mình về phía mênh mông cao thắm. 

Cái hồn cổ tích mà tôi cảm nhận được nó không rõ ràng, ẩn nấp sau những dòng chữ nhẹ nhàng của tác giả. Tôi gọi nó là cổ tích đời thường, vì điều kì diệu đã xuất hiện sau những khó khăn và cố gắng của các nhân vật. Chùm bong bóng bay lên như chính cái khát vọng và niềm tin của người gửi gắm nó đang dần vươn mình tới những thứ tốt đẹp hơn và vì họ xứng đáng với những điều như thế.

Câu chuyện đi vào lòng người nhẹ nhàng và chậm rãi, nhưng để lại trong tâm hồn những độc giả đã từng đọc nó những xúc cảm không thể nào lẫn với một truyện nào khác. Tôi yêu chất cổ tích trong nó, đó là những gì còn sót lại khi đã sang lần thứ 3 tôi đọc truyện này, điều kì diệu sẽ đến khi chúng ta biết vươn lên mà không cần đến phép màu nào cả. Không chỉ thế, cái tính nhân văn của câu chuyện cũng chạm đến trái tim độc giả, người ta sống trên đời có thể nghèo về vật chất nhưng nhất định sẽ không thể nghèo tình cảm, lòng tốt với những con người quanh ta.
- Trương Mỹ Ý - 
#bong_bóng_lên_trời #nguyễn_nhật_ánh #nxbtre#review

✅ Thông tin chương trình review "SÁCH TRẺ & TÔI": https://bit.ly/2J1VNcJ

(Link mua sách: https://bit.ly/2mmiDmK)

Các Tin Tức Khác